Sáu trụ cột của đức tin Iman

Sáu trụ cột của đức tin Iman

đức tin nơi Allah, Đấng Tối Cao


Ý nghĩa đức tin nơi Allah, Đấng Tối Cao

Là niềm tin kiên định vào sự tồn tại của Allah, thừa nhận và khẳng định Rububiyah của Ngài, Uluhiyah của Ngài và các tên gọi và thuộc tính của Ngài.

Chúng ta sẽ nói về bốn vấn đề này một cách chi tiết qua các phần trình bày dưới đây:




 

Nhìn nhận Allah một cách tự nhiên:


Việc thừa nhận và khẳng định sự tồn tại của Allah, Đấng Tối Cao là điều tự nhiên vốn có trong con người, không cần phải nỗ lực suy luận để chứng minh, bởi lẽ này nên đại đa số người đều công nhận sự tồn tại của Allah qua các tôn giáo và tín ngưỡng khác nhau của họ.

Bởi thế, chúng ta cảm nhận từ sâu trong đáy lòng của chúng ta rằng Ngài tồn tại, chúng ta tìm sự phù hộ và che chở nơi Ngài những lúc gặp khổ nạn và tai kiếp, đó là niềm tin vốn có tự nhiên mà Allah đã đặt trong mỗi con người mặc dù đã có một số người cố gắng xóa bỏ và quên lãng nó.

Và chúng ta cũng từng nghe và từng thấy sự đáp lại những người cầu nguyện, sự ban cho những người khấn vái cầu xin và sự cứu giúp những người rơi vào đường cùng, đó là những minh chứng chắc chắn cho sự tồn tại của Allah, Đấng Tối Cao.


Các minh chứng cho sự tồn tại của Allah qua sự giải thích, tiêu biểu:


  • Như đã biết đối với mọi người rằng một sự vật nào đó xảy ra đều phải có tác nhân của nó, và vô số vạn vật mà chúng ta nhìn thấy ở mọi lúc chắc hẳn phải có Đấng Tạo Hóa tạo ra chúng, ấy chính là Allah, Đấng Tối Cao, bởi lẽ không thể có tạo vật nào không do Đấng Tạo Hóa tạo ra nó và bởi lẽ tạo vật không thể tự tạo ra chính nó. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Chẳng phải chúng đã được tạo hóa từ cái không là gì cả hay phải chăng chúng là Đấng tạo hóa? } (Chương 52 – Attur, câu 35).

Ý nghĩa câu kinh: Rằng chúng (con người) không được tạo ra mà không có Đấng Tạo Hóa và chúng cũng không tự tạo ra bản thân chúng, dó đó, điều dĩ nhiên là phải có một Đấng đã tạo hóa chúng, ấy chính là Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc.

  • Quả thật, quy luật hoạt động một cách trật tự và tinh vi của vũ trụ càn khôn này, từ bầu trời, trái đất, các tinh tú, cây cối là một kết luận quả quyết rằng vũ trụ càn khôn này phải có một Đấng Tạo Hóa duy nhất, đó chính là Allah, Đấng Tối Cao.

{Một công trình nghệ thuật của Allah, Đấng hoàn chỉnh mọi vật một cách tinh vi.} (Chương 27 – Annaml, câu 88).

Các tinh tú, các vì sao chẳng hạn, chúng luôn di chuyển theo một hệ thống cố định không bị phá vỡ, mỗi tinh tú đều di chuyển trong quỹ đạo nhất định không hề vượt giới hạn của nó.

Allah phán:

{Mặt trời không được phép bắt kịp mặt trăng, và ban đêm không được phép vượt qua ban ngày; mỗi cái đều bơi trong quỹ đạo của nó} (Chương 36 – Yasin, câu 40).

Bản thân con người là một trong những bằng chứng lớn nhất về sự tồn tại của Allah cho những ai biết suy ngẫm và tư duy. Hãy quan sát những gì mà Allah ban cho con người từ ân huệ trí tuệ, sự tinh vi của các giác quan, hệ thống hoạt động hoàn hảo của cơ thể, như Allah đã phán: {Và trên trái đất có những dấu hiệu cho những người có đức tin vững chãi, và ngay cả ở nơi bản thân các ngươi (cũng có những dấu hiệu), thế các ngươi không nhìn thấy ư?} (Chương 51 – Adh-Dhariyah, câu 20, 21).


 

Ý nghĩa đức tin nơi Rububiyah của Allah, Đấng Tối Cao:


Đó là chứng nhận và tin tưởng kiên định rằng Allah, Đấng Tối Cao là Thượng Đế của mọi vạn vật, Đấng Chủ Tể, Đấng Điều Hành Chế Ngự, Đấng Tạo Hóa, Đấng Ban Phát Nuôi Dưỡng, rằng Ngài là Đấng làm cho sống và làm cho chết, Đấng ban điều lành gây điều dữ, tất cả mọi sự việc, sự vật đều nằm trong mệnh lệnh của Ngài, Ngài là Đấng Toàn Năng trên mọi thứ, Ngài không có đối tác chia sẽ tất cả những điều đó.


Do đó, chỉ có một mình Allah duy nhất quản lý và điều hành tất cả, một mình Ngài duy nhất hành động vụ việc của Ngài, và điều đó có nghĩa là:


Rằng Allah là Đấng Tạo Hóa duy nhất tất cả mọi vạn vật trong vũ trụ không có Đấng Tạo Hóa nào khác Ngài, như Ngài phán:

{Allah là Đấng Tạo hóa tất cả mọi vạn vật.} (Chương 39 – Azzumar, câu 62).

Còn đối với việc sản xuất và tạo ra của con người chỉ là một hình thức chuyển đổi từ một thể trạng khác, hoặc là lắp ráp hay cài đặt hoặc tương tự chứ không phải là sự tạo hóa thực thụ, không phải tạo ra một thứ gì đó từ cái không và cũng không làm sống lại sau cái chết.


Và Ngài là Đấng ban phát và nuôi dưỡng tất cả mọi sinh vật, không có Đấng nuôi dưỡng và ban phát nào khác ngoài Ngài, như Ngài đã phán:

{Và không một sinh vật nào sống trên trái đất mà nguồn lương thực lại không do Allah cung cấp.} (Chương 11 – Hud, câu 6).


Và Ngài là Đấng Thống Trị mọi vạn vật, không có Đấng thống trị đích thực nào khác ngoài Ngài, Ngài phán:

{Allah nắm quyền thống trị các tầng trời và trái đất và mọi vạn vật giữa trời đất.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 120).


Và Ngài là Đấng Điều Hành mọi vạn vật, mọi sự việc, mọi hiện tượng, không có đấng điều hành nào khác ngoài Allah, Ngài phán:

{Ngài sắp đặt mọi công việc từ trên trời xuống dưới đất.} (Chương 32 – Assajdah, cau 5).

Riêng đối với sự sắp đặt, điều hành, quản lý công việc và cuộc sống của con người chỉ là những điều trong giới hạn và tầm khả năng nhất định của y, và có thể sự điều hành và quản lý đó mang lại hiệu quả hoặc không mang lại hiệu quả; nhưng sự quản lý và điều hành của Đấng Tạo Hóa là bao trùm, không có một điều nằm ngoài sự kiểm soát của Ngài và cũng không có một điều gì nghịch lại ý chỉ của Ngài, Ngài phán:

{Chẳng phải mọi sự tạo hóa và mọi mệnh lệnh đều thuộc nơi Ngài đó sao, thật phúc thay cho Allah, Đấng Chủ Tể của vũ trụ và muôn loài!} (Chương 7 – Al-‘Araf, câu 54).



{Và không một sinh vật nào sống trên trái đất mà nguồn lương thực lại không do Allah cung cấp.} (Chương 11 – Hud, câu 6).


Những người Ả rập thờ đa thần trong thời Thiên Sứ của Allah ﷺ đều có đức tin nơi Rububiyah của Allah:


Những người ngoại đạo trong thời Thiên Sứ của Allah ﷺ cũng thừa nhận rằng Allah là Đấng Tạo Hóa, Đấng Điều Hành và Chế Ngự, tuy nhiên, họ không được cho là theo Islam vì chỉ có niềm tin đơn lẽ đó. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và nếu như Ngươi (Muhammad) hỏi chúng: “Ai đã tạo các tầng trời và trái đất ?” chắc chắn chúng sẽ đáp: “Allah”} (Chương 31 – Luqman, câu 25).

Bởi lẽ, người nào thừa nhận rằng Allah là Đấng Chủ Tể của vũ trụ và muôn loài, có nghĩa là Ngài đã tạo hóa ra họ, điều hành, nuôi dưỡng và ban phát các ân huệ cho họ thì bắt buộc họ phải thờ phượng một mình Ngài duy nhất không được tổ hợp với Ngài bất cứ điều gì.

Làm sao là có hiểu biết cho được khi một người thừa nhận Allah là Đấng Tạo Hóa tất cả mọi vạn vật, Ngài điều hành và thống trị toàn vũ trụ càn khôn, Ngài làm cho sống và làm cho chết, nhưng lại hướng sự thờ phượng đến ai (vật) khác Ngài?! Đây quả thật là một hành động bất công, một hành vi tội lỗi vô cùng lớn. Cũng chính vì lẽ này mà nhà hiền nhân Luqman đã nói lời khuyên bảo với người con của ông:

{Này hỡi con yêu của cha, con chớ đừng làm điều Shirk với Allah, quả thật, Shirk là điều bất công vô cùng nghiêm trọng.} (Chương 31 – Luqman, câu 13).

Và khi Thiên Sứ của Allah ﷺ được hỏi: Tội nào là tội lớn nhất đối với Allah? Người ﷺ bảo: “Đó là việc ngươi gán cho Allah một đối tác ngang hàng trong khi Ngài đã tạo hóa ngươi” (Albukhari: 4207, Muslim: 86).


Đức tin nơi Rububiyah làm thanh thản con tim:


Khi người bề tôi nhận thức một cách kiên định rằng không có một ai trong tạo vật có thể thoát khỏi sự định đoạt và sắp đặt của Allah, Đấng Tối Cao, thì trái tim của họ sẽ cảm thấy an bình và thanh thản, bởi vì y biết rằng Allah là Đấng thống trị họ, an bài cho họ như thế nào theo ý của Ngài dưới sự sáng suốt của Ngài, Ngài là Đấng tạo hóa tất cả họ, tất cả những gì khác Allah đều là tạo vật lệ thuộc vào Ngài, tất cả mọi sự việc đều nằm trong tay Ngài, không có Đấng Tạo Hóa nào khác ngoài Ngài, Ngài là Đấng Duy Nhất ban phát bổng lộc và ân huệ, là Đấng Đuy Nhất điều hành vũ trụ, mọi chuyển động của hạt nguyên tử cũng phải theo phép của Ngài. Những lẽ đó làm cho người bề tôi đặt trọn trái tim của mình hướng về một mình Ngài, chỉ cầu xin khấn vái nơi Ngài, mọi vụ việc trong cuộc sống của y đều dựa vào Ngài, y sẽ luôn can đảm và kiên trì trong việc đối phó với các thay đổi bất thường của cuộc sống một cách bình tĩnh và quyết tâm, y sẽ luôn nỗ lực tìm kiếm các nguyên nhân để đạt được mục tiêu của cuộc sống đồng thời cầu xin Allah phù hộ cho ý muốn của mình. Bởi vì tất cả mọi sự việc đều nằm trong tay của Allah, Ngài tạo hóa và chọn những gì Ngài muốn.

Đức tin Iman nơi Rububiyah của Allah làm thanh thản con tim. .


 

Ý nghĩa đức tin Iman nơi Uluhiyah của Allah, Đấng Tối Cao:


Niềm tin kiên định rằng Allah, Đấng Tối Cao là Đấng duy nhất đáng được thờ phượng với mọi hình thức thờ phượng, công khai hay thầm kín, chúng ta phải độc tôn hóa Allah trong mọi hình thức thờ phượng, như Du-a (cầu nguyện), kính sợ, phó thác, cầu phù hộ, dâng lễ nguyện Salah, xuất Zakah, nhịn chay, và không có Đấng nào đáng được thờ phượng ngoài Allah cả như Ngài đã phán:

{Và Đấng thờ phượng của các ngươi là Thượng Đế duy nhất, không có Thượng Đế đích thực nào khác ngoài Ngài, Đấng rất mực Nhân từ, rất mực Khoan dung.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 163).

Allah, Đấng Tối Cao đã cho chúng ta biết rằng quả thật chỉ có một Thượng Đế duy nhất tức chỉ có một Đấng Thờ Phượng duy nhất, bởi thế, không được nhận một thần linh nào khác Ngài và không được thờ phượng ai (vật) khác Ngài.

Độc tôn hóa Allah và thờ phượng Ngài là ý nghĩa đích thực của “ لا إله إلا الله” – “Không có Thượng Đế đích thực nào khác ngoài Allah”


Tầm quan trọng của đức tin Iman nơi Uluhiyah của Allah, Đấng Tối Cao:


Biểu hiện tầm quan trọng của đức tin Iman nơi Uluhiyah của Allah, Đấng Tối Cao trong nhiều khía cạnh:

1

Đó là mục đích của việc tạo hóa loài Jinn và loài người, họ được tạo ra là chỉ để thờ phượng một mình Allah, không được phép tổ hợp với Ngài một thần linh ngang vai. Allah phán:

{Và TA tạo hóa loài Jinn và loài người mục đích chỉ để chúng thờ phượng riêng TA} (Chương 51 – Azh-zhariyat, câu 56).

2

Đó là ý nghĩa của việc cử phái các vị Thiên Sứ đến và ban xuống các Kinh Sách để xác nhận rằng không có Đấng thờ phượng đích thực nào mà chỉ có Allah duy nhất và phủ nhận tất cả mọi sự thờ phượng khác Allah. Ngài phán:

{Và quả thật, TA đã cử phái đến với mỗi cộng đồng một vị sứ giả với mệnh lệnh rằng hãy thờ phượng Allah và tránh xa tà thần} (Chương 16 – Annahl, câu 36).

3

Đó là bổn phận đầu tiên đối với con người, điều này như đã được nói đến trong lời dặn dò của Nabi ﷺ dành cho Mu’azd bin Jabal khi Người ra lệnh cho ông đến xứ Yemen: “Quả thật, Ngươi hãy đến với cộng đồng thuộc dân Kinh Sách, điều đầu tiên mà ngươi làm đó là kêu gọi họ đến với lời tuyện thệ ‘لا إله إلا الله’ – ‘Không có Thượng Đế đích thực nào khác ngoài Allah’” (Albukhari : 1389, Muslim: 19).

Có nghĩa là: Ngươi hãy kêu gọi họ đến với sự tôn thờ Allah duy nhất.

4

Rằng đức tin nơi Uluhiyah là ý nghĩa đích thực của “لا إله إلا الله”, tức không có Đấng nào đáng được tôn thờ mà chỉ có Allah duy nhất, chúng ta không được phép hướng bất kỳ hình thức thờ phượng nào đến ai (vật) khác Ngài.

5

Rằng đức tin Iman nơi Uluhiyah là kết quả hợp lý của niềm tin rằng Allah là Đấng Tạo Hóa, Đấng Điều Hành, Đấng Thống Trị.



 

Là tin những gì được Allah khẳng định trong Kinh Sách của Ngài cũng như những gì được khẳng định trong Sunnah của Thiên Sứ ﷺ về các tên gọi và các thuộc tính của riêng Ngài.

Allah, Đấng Tối Cao có các tên gọi hoàn mỹ và các thuộc tính Hoàn Hảo, không có bất cứ một thứ chi có thể so sánh với các tên gọi và thuộc tính của Ngài, như Ngài đã phán:

{Không có bất cứ thứ gì giống Ngài cả và Ngài là Đấng Nghe và Thấy} (Chương 42 – Al-Shura, câu 11).

Allah hoàn toàn khác với tất cả mọi tạo vật của Ngài trong các tên gọi lẫn các thuộc tính của Ngài.


Một số tên gọi của Allah, Đấng Tối Cao


Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Đấng rất mực Độ Lượng, Đấng rất mực Khoan Dung} (Chương 1 – Al-Fitihah, câu 3).

Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và Ngài là Đấng Nghe và Thấy.} (Chương 42 – Al-Shura, câu 11).

Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và Ngài là Đấng Toàn Năng, Đấng Sáng Suốt} (Chương 31 – Luqman, 9).

Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Allah! Không có Thượng Đế nào khác ngoài Ngài, Ngài là Đấng Hằng Sống, Đấng Tự Hữu} (Chương 2 – Al-Baqarah, câu 255).

Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Mọi lời ca ngợi và tán dương kính dâng lên Allah, Đấng Chủ Tể của vũ trụ và muôn loài} (Chương 1 – Al-Fatihah, câu 1).




Trái quả của đức tin Iman nơi các tên gọi và thuộc tính của Allah:


1

Ý thức Allah, Đấng Tối Cao, người nào tin tưởng nơi các tên gọi và các thuộc tính của Allah thì y càng ý thức rõ về Ngài hơn, đức tin Iman nơi Allah sẽ được tăng cường và kiên định hơn, làm vững mạnh sự độc tôn hóa Allah, và người nào biết rõ về các tên gọi và các thuộc tính của Allah thì trái tim của y tràn đầy sự tôn vinh, yêu thương và phủ phục Allah nhiều hơn.

2

Ca ngợi và tán dương các tên gọi hoàn mỹ của Allah, đây là hình thức tụng niệm tốt nhất trong các hình thức tụng niệm Allah. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Hỡi những người có đức tin, các ngươi hãy tụng niệm Allah thật nhiều!} (Chương 33 – Al-Ahzab, câu 41).

3

Cầu xin và khấn vái Allah bằng các tên gọi và thuộc tính của Ngài, như Allah, Đấng Tối Cao phán: {Và Allah có những tên gọi tốt đẹp và hoàn mỹ nhất, bởi thế, hãy cầu nguyện Ngài bằng các tên gọi đó.} (Chương 7 – Al-‘Araf, câu 180).

Và thí dụ cho điều đó là một người nói: Ôi Đấng Ban Cấp và Nuôi Dưỡng! Hãy ban phát cho bề tôi; Ôi Đấng Hằng Tha Thứ! Xin Ngài hãy tha thứ cho bề tôi; Ôi Đấng Khoan Dung! Xin Ngài hãy xót thương bề tôi...





Thờ phượng có nghĩa là gì?


Thờ phượng: Danh từ bao quát tất cả những gì Allah yêu thích và hài lòng từ lời nói, hành động mà Ngài đã ra lệnh bảo cũng như khuyến khích thực hiện, dù đó là những việc làm công khai như dâng lễ nguyện Salah, xuất Zakah, hành hương Hajj, hoặc những việc làm thầm kín của nội tâm như tình yêu dành cho Allah và Thiên Sứ của Ngài, kính sợ Ngài, phó thác cho Ngài, cầu xin Ngài phù hộ ...



Sự thờ phượng trong mọi khía cạnh của cuộc sống



Sự thờ phượng bao trùm tất cả những gì mà người có đức tin đã thể hiện với định tâm làm hài lòng Allah, sự thờ phượng trong Islam không phải chỉ giới hạn trong phạm vi các nghi lễ thờ cúng và hành đạo như dâng lễ nguyện Salah, nhịn chay, .. không thôi mà nó bao hàm tất cả mọi việc làm hữu ích có định tâm ngoan thiện. Trong Islam, chỉ cần có tâm niệm tốt thì tất cả các việc làm hữu ích đều được coi là thờ phượng và được ban thưởng, dù người Muslim ăn, uống hoặc ngủ nhưng với định tâm vì mục đích phục tùng Allah, Đấng Tối Cao thì y sẽ được Ngài ban ân phước cho những sự việc đó. Bỡi lẽ này, toàn bộ cuộc sống của người Muslim đều hướng về Allah, y ăn vì mục đích phục tùng Ngài thì việc ăn đó của y là thờ phượng, y cưới vợ (lấy chồng) để bản thân tránh khỏi điều Haram thì việc cưới vợ lấy chồng đó của y là thờ phượng, y buôn bán kinh doanh và làm việc để kiếm tiền nhưng với tâm niệm tốt thì đó là thờ phượng, y nỗ lực học hỏi kiến thức rèn luyện trí lực khám phá, phát minh có định tâm tốt thì đó là thờ phượng, y chăm sóc gia đình, con cái, nhà cửa là thờ phượng, .. tất cả mọi khía cạnh của cuộc sống, mọi hành động, mọi việc làm hữu ích với tâm niệm ngoan thiện đều là thờ phượng.

Tất cả mọi việc làm có sự định tâm ngoan thiện đều được coi là thờ phượng và con người được ban thưởng bởi các việc làm đó.



Thờ phượng là giá trị của việc tạo hóa



Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và TA tạo hóa loài Jinn và loài người mục đích chỉ để chúng thờ phượng riêng TA * TA không đòi hỏi bổng lộc từ nơi chúng và cũng không đòi hỏi chúng nuôi dưỡng TA * Quả thật, Allah mới là Đấng ban bổng lộc cho tất cả, Ngài là Đấng của mọi quyền lực và sức mạnh.} (Chương 51 – Azh-zhariyat, câu 56 - 58).

Allah phán cho biết rằng ý nghĩa và mục đích mà Ngài đã tạo hóa loài Jinn và loài Người chính là để họ thờ phượng Ngài, và Allah bất cần đến sự thờ phượng của họ, chỉ có họ mới thực sự cần thờ phượng Ngài vì họ lệ thuộc vào Ngài.

Nếu con người bỏ bê mục tiêu đó và chỉ biết hưởng thụ trong niềm vui của thế giới trần gian, không còn nhớ đến ý nghĩa và giá trị mà Thượng Đế đã để y tồn tại thì y biến thành một sinh vật vô nghĩa kém hớn cả mọi loài sinh vật khác trong vũ trụ càn khôn này, bởi các loài động vật, chúng biết ăn và biết ý thức Thượng đế trong khi chúng không bị thanh toán ở Đời Sau, còn ngược lại con người phải bị thanh toán ở Đời Sau. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và những kẻ vô đức tin thì chỉ biết hưởng lạc, chúng ăn uống như thú vật và Hỏa Ngục sẽ là nơi ở của chúng.} (Chương 47 – Muhammad, câu 12).



Các trụ cột của thờ phượng



Quả thật sự thờ phượng mà Allah ra lệnh phải được dựng trên hai trụ cột cơ bản:

Thứ nhất: Phủ phục và kính sợ một cách trọn vẹn.

Thứ hai: Dành tình yêu thương trọn vẹn đến Ngài

Thờ phượng mà Allah sắc lệnh cho các bầy tôi của Ngài là thờ phượng cần phải có sự phủ phục và kính sợ một cách hoàn toàn, và với tình yêu trọn vẹn trong đó có sự yêu thích và niềm hy vọng.

Tình yêu không có sự kính sợ và phủ phục thì giống tình yêu dành cho thức ăn và tiền bạc, nó không phải là thờ phượng; tương tự, kính sợ nhưng không có tình yêu giống như nỗi sợ đối với thú dữ, sợ người quyền hành làm điều bất công chứ không được cho là thờ phượng; còn một khi kết hợp giữa nỗi sợ và tình yêu trong hành động thì đó là thờ phượng, và thờ phượng chỉ hướng về một mình Allah duy nhất.

Sự thờ phượng chỉ có giá trị và được chấp nhận khi nào hội đủ sự thành tâm vì Allah và tuân thủ theo Thiên Sứ của Ngài.



Các điều kiện của thờ phượng



  • Sự thờ phượng có giá trị và được chấp nhận cần phải hội đủ hai điều kiện:
    • 1

      Thành tâm thờ phượng một mình Allah duy nhất, không tổ hợp cùng với Ngài bất cứ một thứ gì.

    • 2

      Thờ phượng đúng theo Sunnah (đường lối) của Thiên Sứ ﷺ.

Allah, Đấng Tối Cao phán:
{Vâng, bất cứ ai nạp trọn sắc diện của mình cho Allah đồng thời là một người làm tốt thì sẽ được phần thưởng nơi Thượng Đế của y. Họ sẽ không lo sợ cũng sẽ không buồn phiền.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 112).
Ý nghĩa {nạp trọn sắc diện của mình cho Allah} là hướng hoàn toàn sự thờ phượng đến một mình Allah.
Và ý nghĩa {đồng thời là một người làm tốt} là tuân thủ theo đúng giáo luật Allah ban hành và những gì nằm trong Sunnah của Thiên Sứ ﷺ.



Việc theo đúng Sunnah của Nabi ﷺ là chỉ ở các hình thức thờ phượng thuần túy chẳng hạn như dâng lễ nguyện Salah, nhịn chay và tụng niệm, riêng đối với những gì nằm trong sự thờ phượng nhưng chỉ mang ý nghĩa chung chẳng hạn như các thói quen giao tiếp và hành xử cũng như các việc làm thiện tốt của người bề tôi với định tâm vì Allah như thể dục thể thao với định tâm rèn luyện sức khỏe để phục tùng Allah, buôn bán kinh doanh để nuôi dưỡng và chu cấp cho gia đình con cái thì không cần phải tuân thủ đúng theo Sunnah mà chỉ cần không làm trái với giáo luật và không phạm vào những điều Haram.

> Shirk (sự tổ hợp với Allah một thần linh ngang vai)


  • Shirk đi ngược lại với đức tin Iman nơi Uluhiyhah của Allah. Nếu đức tin Iman nơi Uluhiyhah của Allah, Đấng Tối Cao và sự độc tôn hóa trong thờ phượng là bổn phận quan trọng nhất thì quả thật Shirk là điều đại nghịch lớn nhất đối với Allah, nó là đại trọng tội duy nhất mà Allah không bao giờ tha thứ trừ phi biết quay về sám hối. Allah, Đấng Tối Cao phán:

    {Quả thật, Allah không tha thứ cho hành vi Shirk (hành vi gán ghép một đối tác ngang hàng với Allah trong thờ phượng) nhưng Ngài sẽ tha thứ cho những tội lỗi khác cho người nào Ngài muốn.} (Chương 4 - Annisa’, câu 48).

    Và khi Thiên Sứ của Allah được hỏi rằng tội nào lớn nhất ở nơi Allah thì Người bảo: “Đó là ngươi nhận một thần linh khác Allah trong khi Ngài đã tạo ra ngươi” (Albukhari: 4207, Muslim: 86).

  • Và Shirk hủy hoại và làm mất hết giá trị của mọi điều tuân lệnh, Allah, Đấng Tối Cao phán:

    {Nhưng nếu họ tổ hợp (tôn thờ) những thần linh khác cùng với Allah (trong việc thờ phượng) thì tất cả các việc làm của họ đều trở nên hoài công vô ích.} (Chương 6 - Al-An’am, câu 88).

    Và Shirk sẽ khiến người bạn của nó phải đời đời kiếp kiếp sống trong Hỏa Ngục, Allah, Đấng Tối Cao phán:

    {Quả thật, người nào làm điều Shirk với Allah thì y sẽ bị cấm vào Thiên Đàng và chỗ ở của y sẽ là nơi Hỏa ngục.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 72).



Shirk có hai loại, đại và tiểu


  1. Đại Shirk: là người bề tôi hướng một hình thức thờ phượng nào đó đến với ai (vật) khác Allah, Đấng Tối Cao. Tất cả lời nói, hành động mà Allah yêu thích phải được hướng về một mình Allah, còn hướng nó đến ai (vật) khác Ngài thì đó là Shirk và Kufr (vô đức tin).

    Thí dụ cho loại Shirk này: Cầu xin ai (vật) khác Allah, cầu nguyện nó ban cho khỏi bệnh, ban cho sự giàu có, hoặc phó thác cho ai (vật) khác Allah hoặc cúi đầu quỳ lạy ai (vật) khác Allah.

    Allah, Đấng Tối Cao phán:

    {Và Thượng Đế của các ngươi đã phán: “Hãy cầu nguyện TA, TA sẽ đáp lại các ngươi.”} (Chương 40 – Ghafir, câu 60).

    Ngài phán:

    {Và các ngươi hãy phó thác cho Allah nếu các ngươi thực sự là những người có đức tin.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 23).

    Ngài phán:

    {Các ngươi hãy quỳ lạy Allah và thờ phượng Ngài.} (Chương 53 – Annajm, câu 62).

    Bởi thế, ai hướng những điều đó đến với ai (vật) khác Allah là kẻ vô đức tin, thờ đa thần.

  2. Tiểu Shirk: Là tất cả lời nói, hành động làm phương tiện hay con đường dẫn đến đại Shirk

    Thí dụ: Có tâm niệm Riya’ (phô trương để mọi người thấy) như kéo dài lễ nguyện Salah để thiên hạ nhìn thấy, hoặc đọc Qur’an hay tụng niệm lớn tiếng để mọi người nghe thấy và khen ngợi. Thiên Sứ của Allah ﷺ nói: “Quả thật, điều mà Ta lo sợ nhất cho các ngươi là tiểu Shirk”. Các Sahabah hỏi: Tiểu Shirk là gì vậy thưa Thiên Sứ của Allah? Người nói: “Riya’” tức sự phô diễn cho người nhìn thấy trong thờ phượng để được khen ngợi hay vì lợi ích nào đó. (Ahmad: 23630).

    Còn nếu như sự thờ phượng của y là chỉ vì mọi người, dù y dâng lễ nguyện Salah, y nhịn chay thì tất cả đều là việc làm của người Munafiq (giả tạo đức tin), y đích thực là kẻ phạm vào đại Shirk bị trục xuất khỏi tôn giáo Islam.



Việc nhờ vả và cầu xin con người có phải là hành vi Shirk không?



Quả thật, Islam đến để giải phóng tâm trí con người khỏi sự mê tín dị đoan và giải phóng tâm hồn khỏi sự phủ phục ai (vật) khác Allah, Đấng Tối Cao.

Do đó, không được phép cầu xin khấn vái và phủ phục người chết, hoặc các vật vô tri vô giác, vì đó là hành vi mê tín và Shirk.

Còn việc cầu xin, nhờ vả người sống đang hiện diện có khả năng giúp đỡ hoặc cứu khỏi chết đuối hoặc nhờ y cầu xin Allah giùm thì đây là trường hợp được phép.


  • Có được phép cầu xin khấn vái các vật vô tri vô giác hoặc người chết không?
    • Đúng

      Đây là hành vi Shirk trái nghịch với Islam và đức tin Iman bởi lẽ người chết và các vật vô tri vô giác không có khả năng nghe thấy cũng như không thể đáp lại lời cầu xin khấn vái của bất cứ ai, trong khi việc cầu xin khấn vái là một hình thức thờ phượng, nếu hướng nó đến ai (vật) khác Allah là tội Shirk, và quả thật, những người Ả rập trong thời Mặc khải đã cầu xin khấn vái các vật vô tri vô giác và những người đã khuất.

    • Không đúng

      Cầu xin nhờ vả người sống, nghe thấy lời nói của bạn và lời cầu khẩn của bạn. Liệu y có khả năng đáp lại lời cầu xin của bạn giống như bạn nhờ vả và khẩn cầu y giúp đỡ những điều trong tầm khả năng của y không?

      • Đúng

        Đây là sự cầu xin và nhờ vả được phép không vấn đề gì, hơn nữa đấy là một phần trong các mối quan hệ và cư xử giao tế hàng ngày giữa con người với nhau.

      • Không đúng

        Nếu cầu xin và nhờ vả người sống với những điều mà y không có khả năng giống như người hiếm muộn con cái khẩn cầu người sống ban cho con cái ngoan hiền, đấy là đại Shirk đi ngược lại với Islam bởi vì đã cầu xin khấn vái ai (vật) khác Allah.

 > Việc nhờ vả và xin trợ giúp từ người còn sống đang hiện diện về những điều nằm trong khả năng của người đó là một hình thức trong các mối quan hệ giữa con người với nhau cũng như các lối cư xử được phép hàng ngày của họ.


Cấp bậc cao nhất của đức tin Iman


Cấp bậc cao nhất của đức tin Iman:


Đức tin Iman có các cấp bậc, đức tin của người Muslim giảm xuống theo mức lượng lơ là, bê tha và tội lỗi của y, và nó tăng cường mỗi khi có sự tăng cường trong tuân lệnh, thờ phượng và kính sợ Allah.

Bậc cấp cao nhất của đức tin Iman là cái được giáo luật gọi là Ihsan, và quả thật Nabi ﷺ đã định nghĩa nó qua lời di huấn của Người: “Rằng ngươi thờ phượng Allah giống như ngươi đang nhìn thấy Ngài, còn nếu như ngươi không nhìn thấy Ngài thì quả thật Ngài nhìn thấy ngươi” (Albukhari: 50, Muslim: 8).

Bạn hãy tụng niệm và tưởng nhớ Allah lúc bạn đứng, ngồi, vui đùa và mọi lúc; rằng Allah đang quan sát bạn, theo dõi bạn, cho nên, bạn chớ làm trái lệnh Ngài trong khi bạn biết rằng Ngài đang nhìn bạn, và bạn cũng chớ lo sợ, buồn chán và tuyệt vọng khi mà bạn biết Ngài luôn ở cùng bạn, làm sao bạn cảm thấy lẻ loi và đơn độc khi mà bạn đang hướng về Ngài bằng sự cầu xin và dâng lễ nguyện Salah, làm sao bạn dám để bản thân mình làm điều tội lỗi khi bạn kiên định rằng Ngài biết rõ những điều thầm kín và công khai của bạn, và nếu bạn lỡ phạm lỗi lầm thì bạn sẽ quay lại sám hối với Ngài và xin Ngài tha thứ vì bạn biết Ngài sẽ sẵn sàng tha thứ cho bạn.




trái quả của đức tin Iman nơi Allah, Đấng Tối Cao


Một số trái quả của đức tin Iman nơi Allah, Đấng Tối Cao:


1

Rằng Allah sẽ giúp những người có đức tin tránh khỏi những khó khăn và biến cố và sẽ bảo vệ họ khỏi sự hãm hại của kẻ thù, như Allah đã phán: {Quả thật Allah sẽ bảo vệ những ai có đức tin.} (Chương 22 – Al-Hajj, câu 38).

2

Rằng đức tin Iman là nguyện nhân cho cuộc sống tốt lành, hạnh phúc và yên vui, Allah, Đấng Tối Cao: {Ai làm việc thiện, dù nam hay nữ, và là một người có đức tin thì chắc chắn TA sẽ cho y sống một đời sống lành mạnh và tốt đẹp.} (Chương 16 – Annaml, câu 97).

3

Rằng đức tin Iman thanh lọc tâm hồn khỏi những điều mê tín dị đoan, người nào thực sự tin nơi Allah, Đấng Tối Cao thì có nghĩa là y gắn cuộc đời của y cho một mình Allah vì Ngài là Thượng Đế của vũ trụ và muôn loài, Ngài là Đấng thờ phượng đích thực không có ai khác ngoài Ngài, bởi thế, y sẽ không sợ hãi trước bất cứ tạo vật nào và y cũng không đặt trái tim mình liên hệ đến bất cứ ai trong nhân loại, và sau đó là giải phóng khỏi sự mê tín và ảo tưởng.

4

Kết quả lớn nhất của đức tin Iman: đạt được sự hài lòng của Allah, Đấng Tối Cao và được vào Thiên Đàng, gặt hái được sự thành công đó là niềm hạnh phúc vĩnh hằng và hồng phúc trọn vẹn.



Đức tin nơi các Thiên Thần



Ý nghĩa đức tin nơi các Thiên Thần:



Niềm tin kiên định vào sự tồn tại của các Thiên Thần, tin rằng họ là một thế giới vô hình khác với thế giới của loài người và thế giới của loài Jinn, tin rằng họ là tạo vật cao quý và hết mực ngoan đạo, họ thờ phượng Allah bằng sự thờ phượng đích thực, họ luôn chấp hành tuyệt đối theo lệnh của Allah và không bao giờ làm trái lệnh Ngài. Như Ngài đã phán: {Không, họ (các Thiên Thần) đều là bề tôi vinh dự của Allah, họ không dám qua mặt Ngài bất cứ lời nói nào và họ chỉ biết làm theo mệnh lệnh của Ngài.} (Chương 21 – Al-Ambiya’, câu 26, 27).

Và đức tin nơi họ là một trong sáu trụ cột của đức tin Iman, Allah, Đấng Tối Cao phán: {Thiên Sứ (Muhammad) tin vào những gì được ban xuống cho Người từ Thượng Đế của Người và những người có đức tin cũng tin tưởng như thế. Tất cả đều tin tưởng nơi Allah, các thiên thần của Ngài, các kinh sách của Ngài và các vị sứ giả của Ngài.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 285).

Nabi ﷺ nói về đức tin Iman: “Rằng ngươi phải tin nơi Allah, nơi các Thiên Thần của Ngài, các Kinh sách của Ngài, các vị Thiên Sứ của Ngài, tin nơi Ngày Sau, và tin nơi sự tiền định tốt xấu.” (Muslim: 8).



Đức tin nơi các Thiên Thần bao gồm những điều gì?



1

Tin vào sự tồn tại của họ: Tin rằng họ là tạo vật của Allah, Đấng Tối Cao, họ thực sự tồn tại, Ngài đã tạo họ từ ánh sáng và bắt họ phải thờ phượng và phục tùng Ngài.

2

Tin tất cả những vị trong số họ mà chúng ta biết chẳng hạn như đại Thiên thần Jibril , và những vị chúng ta không được biết đến tên của họ, chúng ta tin tất cả họ.

3

Tin vào những gì chúng ta biết được từ các thuộc tính của họ, tiêu biểu như:


• Rằng họ là một thế giới vô hình, họ được tạo ra chỉ để thờ phượng và phục tùng Allah, họ không có thuộc tính nào của Rububiyah và Uluhiyah, mà họ chỉ là những bề tôi của Allah, họ tuyệt đối thì hành theo mệnh lệnh của Ngài, như Ngài đã phán: {Họ không bao giờ bất tuân Allah về bất cứ điều gì mà Ngài đã ra lệnh cho họ và họ tuyệt đối thi hành đúng theo những gì được lệnh.} (Chương 66 – Attahrim, câu 6).


• Rằng họ được tạo ra từ ánh sáng, Nabi ﷺ nói: “Các Thiên Thần được tạo ra từ ánh sáng” (Muslim 2996).


• Rằng họ có những chiếc cánh, Allah, Đấng Tối Cao đã cho biết rằng Ngài đã tạo cho các Thiên Thần những chiếc cánh với số lượng khác biệt nhau, Ngài phán:{Mọi lời ca tụng và tán dương đều thuộc về Allah, Đấng đã tạo hóa các tầng trời và trái đất; Ngài đã chỉ định các Thiên thần làm Thiên Sứ có cánh: hai, hoặc ba, hoặc bốn (đôi cánh). Ngài thêm vào sự tạo hóa bất cứ cái gì Ngài muốn vì Ngài thừa khả năng trên tất cả mọi thứ.} (Chương 35 – Fatir, câu 1).


4

Tin vào những điều mà chúng ta biết về các việc làm của họ được Allah, Đấng Tối Cao qui định và ra lệnh cho họ, tiêu biểu như:


• Vị được giao nhiệm vụ truyền Lời Mặc Khải của Allah xuống cho các Thiên Sứ của Ngài, đó là đại Thiên thần Jibril


• Vị chuyên rút linh hồn, đó là Thiên Thần Chết và các vị trợ giúp khác.


• Các vị được giao phó việc ghi chép và lưu trữ các hành động của người bề tôi, ghi chép các việc làm tốt và xấu, và họ là những Thiên Thần ghi chép.



Trái quả của đức tin Iman nơi các Thiên Thần:


Đức tin Iman nơi các Thiên thần mang lại những trái quả thiêng liêng trong cuộc sống của người có đức tin, chúng ta sẽ liệt kê ra một số tiêu biểu sau đây:

1

Ý thức được sự vĩ đại của Allah và sức mạnh của Ngài, ý thức được quyền năng vô song của Ngài, ý thức được sự vĩ đại của các tạo vật và sự vĩ đại của Đấng Tạo Hóa. Điều này làm người có đức tin tăng thêm sự tôn vinh và sùng kính Allah khi mà Ngài đã tạo các Thiên thần từ ánh sáng với những chiếc cánh.

2

Ngay chính và trung trực trong việc tuân lệnh Allah, Đấng Tối Cao, người nào tin rằng có các Thiên Thần luôn ghi chép mọi hành động của y thì bắt buộc y phải sợ Allah, Đấng Tối Cao mà không dám làm điều trái lệnh cũng như không dám bất tuân Ngài một cách công khai hay thầm kín.

3

Kiên nhẫn trong việc tuân lệnh và phục tùng Allah, người có đức tin sẽ cảm thấy thanh thản và an bình vì biết được rằng trong vũ trụ này có hàng ngàn và hàng ngàn các Thiên thần đang phục tùng và thờ phượng Allah một cách tuyệt đối và trọn vẹn.

4

Biết tri ân Allah, Đấng Tối Cao về việc Ngài đã luôn phù hộ và che chở cho con người khi mà Ngài bắt một số Thiên Thần phải bảo vệ và che chở cho họ.


Thiên Sứ của Allah ﷺ cho biết rằng trên trời phủ đầy các cư dân trong đó và không có một gang tấc nào trong bầu trời lại không có Thiên Thần đứng, cúi đầu hoặc quỳ lạy. 


Đức tin nơi các Kinh Sách



Ý nghĩa đức tin nơi các Kinh Sách:



Tin một cách kiên định rằng Allah, Đấng Tối Cao đã ban xuống các Kinh Sách cho các vị Thiên Sứ của Ngài để rao truyền đến các bầy tôi của Ngài, và rằng các Kinh Sách này là lời phán của Allah, Ngài thực sự đã phán theo cách vĩ đại và tối cao của Ngài, và rằng các Kinh Sách này chứa đựng điều chân lý, ánh sáng, sự chỉ đạo ở đời này và ở Đời Sau.

Đức tin nơi các Kinh Sách là một trong các trụ cột của đức tin Iman, như Allah đã phán: {Hỡi những người có đức tin! Hãy tin tưởng nơi Allah, tin tưởng nơi Sứ giả của Ngài, và tin tưởng nơi Kinh Sách mà Ngài đã ban xuống cho Sứ giả của Ngài và Kinh Sách mà Ngài đã ban xuống trước đây.} (Chương 4 – Annisa’, câu 136).

Allah ra lệnh phải tin nơi Ngài, nơi các vị Thiên Sứ của Ngài và nơi Kinh Sách mà Ngài đã ban xuống cho vị Thiên Sứ của Ngài ﷺ, đó là Qur’an, cũng như Ngài ra lệnh phải tin nơi các Kinh Sách đã được ban xuống trước Qur’an.

Nabi ﷺ nói: “Rằng người phải tin nơi Allah, nơi các Thiên Thần của Ngài, các Kinh Sách của Ngài, các vị Thiên Sứ của Ngài, tin nơi Ngày Sau, và tin nơi sự tiền định tốt xấu.” (Muslim: 8).

Kinh Qur’an được ghi chép một cách hoàn chỉnh và chính xác.




Đức tin nơi các Kinh Sách gồm những điều gì?



1

Tin rằng chúng đích thực được ban xuống từ nơi Allah.

2

Tin rằng chúng là lời phán của Allah, Đấng Tối Cao.

3

Tin vào những gì mà Allah đã gọi tên cho các Kinh Sách của Ngài, như Qur’an là Kinh Sách được ban xuống cho Nabi của chúng ta Muhammad ﷺ, Tawrah (Cựu ước) là Kinh Sách được ban xuống cho Nabi Musa (Moses) , Injil (Tân ước) là Kinh Sách được ban xuống cho Nabi Ysa (Giê-su) .

4

Tin vào những điều được xác thực là đúng từ các thông tin của chúng.





Các ưu điểm của Qur’an:



Qur’an là lời phán của Allah, Đấng Tối Cao, được ban xuống cho Nabi của chúng ta, một tấm gương mẫu mực cho chúng ta, Muhammad ﷺ, người có đức tin tôn vinh Kinh Sách này và luôn bám chặt lấy các giáo luật của Nó cũng như luôn duy trì việc đọc Nó và suy ngẫm về nội dung ý nghĩa của Nó.

Chúng ta tin rằng Qur’an này sẽ hướng dẫn chúng ta trên cõi đời này và là nguyên nhân thành công ở cõi Đời Sau.


Qur’an có những ưu điểm vượt trội riêng biệt so với các Thiên Kinh Sách trước đó, tiêu biểu như: 


1

Kinh Qur’an chứa đựng một cách tóm gọn các giáo luật của Thượng Đế, Nó đến để ủng hộ và xác nhận lại những gì trong các Kinh Sách trước từ lệnh truyền thờ phượng duy nhất một mình Allah.

Allah, Đấng Tối Cao phán: {Và TA đã ban cho Ngươi (Muhammad) Kinh sách bằng sự thật, xác nhận lại các điều mặc khải trong các Kinh sách trước và giữ gìn Nó được nguyên vẹn.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 48). Ý nghĩa {Kinh sách bằng sự thật, xác nhận lại các điều mặc khải trong các Kinh sách trước} là Nó tương đồng với những gì trong các Kinh Sách trước từ đức tin và các thông điệp, còn ý nghĩa {và giữ gìn Nó được nguyên vẹn} là đáng tin cậy và làm chứng cho những điều trong các Kinh Sách trước.

2

Bắt buộc tất cả nhân loại với các ngôn ngữ và tiếng nói cũng như dân tộc và các nền văn hóa khác nhau đều phải bám lấy Nó và chấp hành theo Nó, cho dù họ có sống trong thời đại đã cách xa với thời điểm Qur’an được mặc khải xuống bao lâu đi chăng nữa, khác với các Kinh Sách trước rằng mỗi Kinh Sách chỉ được giới hạn cho một cộng đồng cụ thể nào đó trong một giai đoạn nhất định nào đó mà thôi. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Và Qur’an này đã được mặc khải xuống cho Ta (Muhammad) để cảnh báo các ngươi và bất cứ ai mà nó tiếp xúc.} (Chương 6 – Al-An’am, câu 19).

3

Allah, Đấng Tối Cao đã hứa bảo quản sự nguyên vẹn cho Qur’an, không có một bàn tay nào có thể bóp méo, chỉnh sửa Nó đượ, và sẽ không bao giờ có ai có thể làm được điều đó. Ngài phán: {Quả thật, TA (Allah) đã ban lời nhắc nhở (Qur’an) xuống và TA sẽ luôn bảo quản nó} (Chương 15 – Al-Hijr, câu 9).

Bởi lẽ đó, tất cả mọi thông điệp trong Nó đều đúng và phải được tin tưởng một cách tuyệt đối.




Bổn phận của chúng ta đối với Qur’an như thế nào?
  • Chúng ta phải yêu quý Qur’an, tôn vinh và quý trọng Nó bởi đó là lời phán của Đấng Tạo Hóa, và Nó là lời nói trung thực và tốt đẹp nhất.
  • Chúng ta phải đọc Nó cùng với sự suy ngẫm về các câu Kinh của Nó, chúng ta phải nghiền ngẫm về những điều răn dạy, các thông điệp cũng như những câu chuyện được nói trong Nó để chúng ta giữ và duy trì cái chân lý và từ bỏ những cái sai và không chân lý.
  • Chúng ta phải làm theo các giáo luật và qui định của Nó, chúng ta phải chấp hành theo các mệnh lệnh và nguyên tắc của Nó và phải lấy Nó làm tiêu chuẩn sống của chúng ta.

Và khi bà A’ishah được hỏi về đức tính và phẩm chất của Nabi ﷺ thì bà nói: “Đức tính và phẩm chất của Người là Qur’an.” (Ahmad: 24601, Muslim: 746).

Ý nghĩa của Hadith: Rằng Thiên Sứ của Allah ﷺ, trong cuộc sống của Người và hành động của Người, Người đều thi hành và làm theo các giáo luật của Qur’an, Người tuyệt đối tuân theo Qur’an một cách hoàn toàn và tuyệt đối, và Người là tấm gương đạo đức tốt đẹp cho mỗi người chúng ta, như Allah, Đấng Tối Cao đã phán: {Quả thật, nơi Thiên Sứ của Allah có được một tấm gương tốt đẹp cho các ngươi noi theo, đối với những ai hy vọng điều tốt đẹp nơi Allah và ở Ngày Sau và những ai luôn tưởng nhớ đến Allah thật nhiều.} (Chương 33 – Al-‘Ahzab, câu 21).




Chúng ta nhìn nhận các Kinh Sách trước như thế nào?



Người Muslim tin rằng Kinh Tawrah (Cựu ước) được ban xuống cho Nabi Musa (Moses) , Injil (Tân ước) được ban xuống cho Nabi Ysa (Jesus – Giê su) , đó là sự thật từ nơi Allah, Đấng Tối Cao, hai Kinh sách đó chứa đựng sự răn dạy, chỉ đạo, các giáo lý, các thông tin hướng dẫn và soi sáng nhân loại trong cuộc sống thế tại và Đời Sau.

Tuy nhiên, Allah, Đấng Tối Cao đã thông tin cho chúng ta biết trong Qur’an rằng những người dân Kinh Sách trong số dân Do thái và Thiên Chúa đã bóp méo và chỉnh sửa các Kinh Sách của họ, họ thêm bớt nội dung nên các Kính Sách đó không còn là nguyên thủy như Allah đã ban xuống.

Như vậy, Kinh Tawrah hiện thời không phải là Kinh Sách nguyên thủy được Allah ban xuống cho Nabi Musa bởi vì người Do thái đã chỉnh sửa, thay đổi và bóp méo nó, họ đã thay đổi nhiều giáo điều cũng như giáo lý trong đó. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Trong số những người Do thái, có một số đã cố ý làm sai lệch ý nghĩa của những lời phán.} (Chương 4 – Annisa’, câu 46).

Tương tự, Kinh Injil (Tân Ước) hiện thời cũng không phải là Kinh Injil nguyên thủy mà Allah đã ban xuống cho Nabi Ysa , bởi quả thật những người Thiên Chúa đã thay đổi và bóp méo, họ đã chỉnh sửa và thêm bớt nhiều giáo luật của nó. Allah, Đấng Tối Cao phán về những người Thiên Chúa:{Và quả thật, một thành phần của họ đã bóp méo Kinh sách với miệng lưỡi của họ làm cho các ngươi tưởng lầm đó là điều nằm trong Kinh sách nhưng thực chất là không phải trong Kinh sách, và họ đã bảo đó là điều do Allah ban xuống nhưng thực chất đó không phải là điều do Allah ban xuống, họ đã nói dối và đổ thừa cho Allah trong lúc họ biết rõ điều đó.} (Chương 3 – Ali ‘Imran, câu 78).

{Và trong số những người tự gọi mình là tín đồ Thiên Chúa giáo, TA (Allah) đã nhận lời giao ước của họ nhưng họ đã bỏ quên một phần của bức Thông Điệp được ban cho họ, nên TA đã khơi dậy ác cảm và hận thù giữa họ với nhau cho đến Ngày Phục Sinh, và Allah sớm cho họ biết điều sai quấy mà họ đã làm.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 14).

Vì những lẽ này, ta thấy những gì được gọi là Kinh Thánh Thiêng Liêng trong tay của những người Do thái ngày nay bao gồm cả Kinh Tawrah và Injil đều chứa đựng nhiều giáo lý lệch lạc, những thông tin không đúng đắn, và những câu chuyện bịa đặt, chúng ta không tin các thông tin từ các Kinh Sách này ngoại trừ những gì được Qur’an hoặc Sunnah xác thực khẳng định và xác nhận, và chúng ta sẽ phủ nhận những gì mà Qur’an và Sunnah đã phủ nhận, và chúng ta im lặng về những điều còn lại, không tin cũng không phủ nhận.

Mặc dù vậy, người Muslim vẫn tôn kính các Kinh Sách đó và không hề có thái độ mạo phạm bởi vì các Kinh Sách đó có thể vẫn còn chứa đựng những điều tốt lành từ lời phán của Allah chưa bị chỉnh sửa và bóp méo.

Người Muslim tin rằng Kinh Tawrah (Cựu ước) và Injil (Tân ước) là hai Kinh sách được ban xuống từ nơi Allah, tuy nhiên, đa phần nội dung của hai Kinh sách này đã bị sửa đổi, bóp méo, chúng ta chỉ tin vào những điều đồng thuận với Qur’an và Sunnah mà thôi.


Trái quả của đức tin nơi các Kinh Sách:


Đức tin nơi các Kinh Sách mang lại nhiều trái quả, tiêu biểu:

1

Ý thức được rằng Allah, Đấng Tối Cao luôn quan tâm đến các bầy tôi của Ngài với lòng Thương xót của Ngài khi Ngài gởi đến cho mỗi cộng đồng một Kinh Sách để hướng dẫn và chỉ dắt họ giúp họ có cuộc sống hạnh phúc ở đời này và ở Đời Sau.

2

Ý thức được rằng Allah là Đấng Sáng Suốt trong việc ban hành các giáo luật, Ngài ban hành cho mỗi cộng đồng các giáo luật phù hợp với hoàn cảnh và điều kiện sống của họ, như Ngài đã phán: {TA đã qui định cho từng Sứ giả trong các ngươi một hệ thống luật pháp và một lề lối.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 48).

3

Tri ân hồng phúc và ân huệ của Allah trong việc ban xuống các Kinh Sách đó, và các Kinh Sách này là ánh sáng, là nguồn chỉ đạo ở cõi trần và cõi Đời Sau, và sau đó là tạ ơn Allah về các ân huệ vĩ đại này.




Đức tin nơi các Thiên Sứ



Nhân loại cần đến Bức Thông Điệp:



Bắt buộc nhân loại cần phải có Bức Thông Điệp giảng giải cho họ các giáo luật cũng như hướng dẫn họ đến với điều đúng đắn, bởi Bức Thông Điệp là linh hồn, là ánh sáng và là sự sống của thế giới, sẽ không có sự cải thiện tốt đẹp nào cho thế giới nếu như không có linh hồn và ánh sáng của sự sống?

Và cũng chính vì lẽ này, Allah đã gọi Bức Thông Điệp của Ngài là linh hồn, và khi nào không có linh hồn thì lúc đó sẽ không còn sự sống. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và đúng như thế, TA (Allah) đã mặc khải cho Ngươi (Muhammad) linh hồn từ mệnh lệnh của TA (Qur’an). Ngươi chưa từng biết Kinh Sách và đức tin là gì, nhưng TA đã làm cho Nó thành ánh sáng mà TA dùng để hướng dẫn người nào TA muốn trong số các bầy tôi của TA.} (Chương 42 – Ash- Shura, câu 52).

Và trí tuệ cho dù có thể nhận thức được điều tốt từ trong các điều xấu một cách tổng quát nhưng vẫn không thể nhận thức điều đó một cách chi tiết và cụ thể, cũng như không thể nhận thức được các thờ phượng và cung cách của nó ngoại trừ bằng con đường mặc khải và thông điệp.

Bởi thế, không có con đường nào dẫn đến niềm hạnh phúc và sự thành công ở hai cõi ngoại trừ có các vị Thiên Sứ, và cũng không có con đường nào có thể dẫn đến sự nhận thức điều tốt lành và điều xấu một cách tinh tường ngoại trừ bằng con đường của họ, và những ai quay mặt với Bức Thông Điệp mà họ mang đến thì họ đang đối mặt với sự bất hạnh và khốn cùng.




Một trong các trụ cột của đức tin Iman:



Đức tin nơi các Thiên Sứ là một trong sáu trụ cột của đức tin Iman, Allah, Đấng Tối Cao phán:{Thiên Sứ (Muhammad) tin vào những gì được ban xuống cho Người từ Thượng Đế của Người và những người có đức tin cũng tin tưởng như thế. Tất cả đều tin tưởng nơi Allah, các thiên thần của Ngài, các kinh sách của Ngài và các vị sứ giả của Ngài.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 285).

Câu Kinh chỉ dạy rằng bắt buộc tin nơi tất cả các vị Thiên Sứ một cách không phân biệt. Bởi thế, chúng ta không được phép tin một số vị Thiên Sứ và phủ nhận một số vị giống như tình trạng của những người Do Thái và Thiên Chúa giáo.

Nabi ﷺ nói: “Rằng ngươi phải tin nơi Allah, nơi các Thiên thần của Ngài, các Kinh Sách của Ngài, các vị Thiên Sứ của Ngài, tin nơi Ngày Sau và tin nơi sự tiền định tốt xấu.” (Muslim: 8).





Ý nghĩa của đức tin nơi các vị Thiên Sứ:



Là niềm tin kiên định rằng Allah đã cử phái đến với mỗi cộng đồng một vị Thiên Sứ để kêu gọi họ đến với sự thờ phượng một mình Allah, không tổ hợp với Ngài một thần linh ngang hàng, và rằng tất cả các vị Thiên Sứ đều trung thực, ngoan đạo và được hướng dẫn đúng đường, và rằng họ đã hoàn tất việc truyền bá những gì mà Allah giao phó cho họ, họ không hề giấu giếm, thay đổi hay thêm bớt bất cứ một điều gì dù chỉ là một chữ, như Ngài đã phán: {Chẳng phải nhiệm vụ của các Sứ giả chỉ là công khai truyền đạt đó sao?} (Chương 16 – Annahl, câu 35).






Đức tin nơi các Thiên Sứ hàm chứa điều gì?



1

Tin rằng các bức thông điệp của họ là sự thật từ nơi Allah, Đấng Tối Cao, và tất cả các bức thông điệp đều đồng thuận trên cùng một điều, đó là kêu gọi đến với sự thờ phượng duy nhất một mình Allah, không tổ hợp với Ngài một thần linh ngang vai, như Ngài đã phán:{Và quả thật, TA đã cử phái đến với mỗi cộng đồng một vị sứ giả với mệnh lệnh rằng hãy thờ phượng Allah và tránh xa tà thần} (Chương 16 – Annahl, câu 36).

Và quả thật, các hệ thống giáo luật cũng như các giáo điều Halal và Haram của các vị Nabi đều khác nhau, chúng chỉ được ban hành và sắc lệnh phù hợp với từng cộng đồng, như Allah đã phán: {TA đã qui định cho từng Sứ giả trong các ngươi một hệ thống luật pháp và một lề lối.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 48).

2

Tin tất cả các vị Nabi và các vị Thiên Sứ, tin những ai được Allah nhắc đến tên của họ trong số các vị Nabi, chẳng hạn như: Muhammad, Ibrahim, Musa, Ysa, Nuh, .. còn những ai không được Ngài nhắc đến tên của họ thì chúng ta cũng tin hết toàn bộ, và ai phủ nhận bất cứ một vị nào trong số họ thì coi như người đó đã phủ nhận tất cả.

3

Tin tưởng những gì được xác thực đến từ thông tin của các vị Thiên Sứ cũng như các phép mầu của họ được nói trong Qur’an và Sunnah, chẳng hạn như câu chuyện chẻ đôi biển hồng hải của Nabi Musa .

4

Thực hiện và chấp hành theo đường lối giáo luật của vị Thiên Sứ được cử phái đến cho chúng ta, và Người là vị tốt nhất trong số họ và cũng là vị cuối cùng trong số họ: Muhammad ﷺ.


Các thuộc tính của các vị Thiên Sứ:
1

Họ là người phàm, sự khác biệt của họ với những con người phàm tục khác là họ được Allah đặc biệt lựa chọn để mặc khải bức thông điệp của Ngài. Ngài phán: {Và những sứ giả mà TA đã phái đến trước Ngươi (Muhammad) cũng là những con người phàm tục được TA mặc khải cho Kinh sách.} (Chương 21 – Al-Ambiya’, câu 7).

Họ không có bất cứ đặc điểm nào hay thuộc tính nào của Rububiyah và Uluhiyah, tuy nhiên, họ là những con người phàm tục đã đạt đến sự hoàn hảo trong hình thái bên ngoài và cũng đã đạt tới đỉnh cao của sự hoàn hảo về đạo đức và phẩm hạnh, họ là những người xuất thân từ những dòng tộc cao quý và tốt đẹp nhất trong nhân loại, họ được ban cho trí tuệ vượt trội trong nhận thức, chiếc lưỡi thông thạo và chuẩn xác trong ngôn từ đủ tư cách và phong thái gánh vác sứ mạng Nabi và truyền bá Bức Thông Điệp của Allah.

Và quả thật, Allah chỉ dựng lên các vị Thiên Sứ từ những con người phàm tục để làm tấm gương cho đồng loại của họ, và khi đó, việc tuân thủ và đi theo các Thiên Sứ là điều nằm trong tầm khả năng và sức lực của họ.

2

Allah đặc biệt lựa chọn họ cho bức Thông Điệp của Ngài, họ là những người được lựa chọn trong nhân loại. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Hãy bảo họ (Muhammad!): “Quả thật, Ta chỉ là một con người phàm tục giống như các ngươi mà thôi, chỉ có điều là Ta được mặc khải cho biết rằng quả thật Thượng Đế của các ngươi chỉ có một Thượng Đế duy nhất”} (Chương 18 – Al-Kahf, câu 110).

Sứ mạng Nabi và Thiên Sứ không phải là sự lựa chọn dựa vào sự tinh khiết của tinh thần và trí tuệ mà thật ra bằng sự lựa chọn thiêng liêng từ nơi Thượng Đế, và quả thật, Allah đã chọn các vị Thiên Sứ và đã tuyển lọc họ trong vô số nhân loại. Allah, Đấng Tối Cao phán:{Allah biết rõ đâu là nơi mà Ngài phải đặt Thông Điệp của Ngài.} (Chương 6 – Al-An’am, câu 124).

3 Họ là những người được Allah bảo vệ khỏi những điều tội lỗi và sai phạm trong việc truyền bá Thông Điệp của Allah cũng như trong việc thi hành những gì mà Ngài mặc khải cho họ.
4 Sự chân thật, các vị Thiên Sứ là những người trung thực trong lời nói và hành động. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Đây là điều mà Đấng Rất mực Độ Lượng đã hứa và các vị Sứ giả đã nói thật.} (Chương 36 – Yasin, câu 51 – 54).
5 Sự kiên nhẫn, quả thật, họ đã truyền bá và kêu gọi đến với tôn giáo của Allah, họ đã báo tin mừng và đã cánh báo, và họ đã chịu không biết bao nhiều sự khổ cực, tổn hại và gian truân, nhưng họ đã kiên nhẫn, chịu đựng trên con đường giơ cao lời phán của Allah, Ngài phán: {Do đó, hãy kiên nhẫn như các Sứ giả đầy cương nghị đã từng chịu đựng.} (Chương 46 – Al-Ahqaf, câu 35).



Các dấu hiệu và phép mầu của các vị Thiên Sứ:



Allah, Đấng Tối Cao, đã phù hộ cho các vị Thiên Sứ của Ngài với những bằng chứng, những phép mầu để chứng minh cho sự trung thực về sứ mạng Nabi của họ, những phép mầu và các dấu hiệu được Allah ủng hộ cho họ một cách công khai cho thấy rằng chúng không nằm trong khả năng và sức lực của người phàm tục, điều đó chứng tỏ sự trung thực của họ và khẳng định sứ mạng Nabi của họ.

Ý nghĩa của các phép mầu: là những điều siêu thường mà Allah đã thể hiện chúng trên các bàn tay các vị Nabi và Thiên Sứ của Ngài, những điều mà con người phàm tục phải bất lực không thể làm được. Một số phép mầu tiêu biểu:

  • Sự biến đổi cây gậy của Nabi Musa thành con rắn.
  • Nabi Ysa thông tin cho cộng đồng của Người về những gì nên ăn và những gì nên chừa lại trong nhà của họ.
  • Sự chẻ đôi của mặt trăng, một phép mầu của Nabi của chúng ta, Muhammmad ﷺ.



Đức tin của người Muslim đối với Nabi Ysa (Jesus - Giê-su)



1

Rằng Người là một trong số các vị Thiên Sứ vĩ đại nhất, các vị này được xem là những vị cương nghị nhất trong các vị Thiên Sứ, họ là: Muhammad, Ibrahim, Nuh, Musa và Ysa. Quả thật, Allah đã nhắc đến tên của họ trong lời phán của Ngài: {Và khi TA đã nhận lời giao ước từ các Nabi và từ Ngươi (Muhammad) và từ Nuh, Ibrahim, Musa và Ysa, con trai của Maryam, và TA đã nhận từ nơi họ lời giao ước thật nặng nề.} (Chương 33 – Al-Ahzab, câu 7).

2

Rằng Ysa là con người phàm tục thuộc con cháu của Adam (tức loài người), được Allah bản hồng ân cho Người là Thiên Sứ và cử Người đến với cộng đồng Israel và được Ngài phù hộ những phép mầu, nhưng Người không hề sở hữu bất cứ một quyền năng nào hay thuộc tính nào của Rububiyah và Uluhiyah cả, như Allah đã phán:{Y (Ysa) chỉ là một người bề tôi. TA (Allah) ban ân cho Y và lấy Y làm một cái gương cho con cháu của Israel.} (Chương 43 – Azzukhruf, câu 59).

Và Người không hề sai bảo cộng đồng của Người nhận lấy bạn thân Người và mẹ của Người làm vị thần linh để tôn thờ cùng với Allah, mà Người chỉ sai bảo họ những gì mà Allah đã ra lệnh cho Người:{Rằng các ngươi hãy thờ phượng Allah, Thượng Đế của Ta và Thượng Đế của các ngươi.} (Chượng 5 – AlMa-idah, câu 117).

3

Rằng Nabi Ysa là con trai của Maryam, Maryam là mẹ của Người, bà là một người phụ nữ đức hạnh, có niềm tin kiên định, chuyên tâm thờ phượng Thượng Đế, bà là một người phụ nữ đồng trinh và thanh khiết, bà mang thai Nabi Ysa không có sự phối ngẫu với nam giới qua quyền nằng của Allah, Đấng tối Cao, sự tạo hóa của Người là một phép mầu được lưu truyền mãi về sau giống như sự tạo hóa của Adam không có cha cũng không có mẹ, như Allah đã phán:{Quả thật, đối với Allah, trường hợp của Ysa giống như trường hợp của Adam. Ngài đã tạo Y từ đất bụi, rồi sau đó Ngài phán cho Y: “Hãy thành và Y thành đúng như thế.”} (Chương 3 – Ali Imran, câu 59).

4

Rằng trong khoảng cách giữa Người và Nabi Muhammad ﷺ không có một vị Thiên Sứ nào cả, và quả thật, Người đã báo tin mừng về sự xuất hiện của Nabi chúng ta ﷺ qua lời phán kể của Allah, Đấng Tối Cao: {Hãy nhớ lại khi Ysa, con trai của Maryam, bảo: “Hỡi con cháu của Israel! Ta là Sứ giả của Allah được phái đến với các ngươi, xác nhận lại những điều trong Kinh Tawrah được mặc khải trước Ta, và Ta sẽ báo tin mừng về một Sứ giả, tên Ahmad (tức Muhammad) sẽ đến sau Ta”. Nhưng khi Y đến gặp chúng với những bằng chứng rõ rệt thì chúng bảo: “Đây đúng là một trò phù thủy.”} (Chương 61 – As-Saff, câu 6).

5

Chúng ta tin vào các phép mầu mà Allah đã ban cho Người như khả năng làm khỏi bệnh cho người bệnh hủi, người mù lòa, khả năng làm sống lại các thây chết, thông điệp cho mọi người về những gì nên ăn và những gì nên chừa trong nhà của họ, tất cả những phép mầu đó đều là do phép của Allah, Đấng Tối Cao. Quả thật, Allah đã dùng những phép mầu đó làm minh chứng cho sự trung thực về sứ mạng Nabi và Thiên Sứ của Người .

6

Không ai trong nhân loại có thể hoàn thiện đức tin Iman của mình ngoại trừ y đã tin rằng Ysa là người bề tôi của Allah và là vị Thiên Sứ của Ngài, và tin rằng Người hoàn toàn vô can với những gì không tốt đẹp cũng như những điều sai lệch mà những người Do thái đã gán ghép cho Người; giống như chúng ta vô can với niềm tin sai lầm của những người Thiên Chúa đã lệch lạc trong việc hiểu về sự thật của Ysa , con trai của Maryam khi mà họ đã nhận lấy Người và mẹ của Người là hai vị chúa cùng với Allah, một số trong bọn họ nói rằng Người là con trai của Chúa Allah, một số khác thì bảo Người là hiện thân của Chúa ba ngôi. Nhưng quả thật, Allah tối cao và vĩ đại hơn những điều họ nói.

7

Rằng Người không bị giết và cũng không bị đóng đinh vào cây thánh giá, mà đích thực Người đã được Allah đưa lên trời khi mà những người Do Thái truy sát Người. Allah đã biến một người khác có dung mạo giống Người, thế là họ đã giết và đóng đinh người đó, và họ tưởng rằng đấy là Nabi Ysa , như Ngài đã phán:{Và lời của họ: “Chúng tôi đã giết chết Masih Ysa, con trai của Maryam, Sứ giả của Allah”, nhưng thực ra họ không hề giết cũng như không hề đóng đinh được Y trên cây thánh giá mà chỉ là một sự hóa đổi dung mạo tương tự đã được trình bày cho họ. Và quả thật, những ai bất đồng ý kiến về việc (sát hại Ysa) hoàn toàn đều mơ hồ, họ không hề biết rõ mà chỉ là phỏng đoán. Nhưng một điều chắc chắn là họ không hề giết được Y, mà chính Allah đã đưa Y lên ở nơi Ngài, bởi Allah Toàn Năng Sáng Suốt. Và quả thật, chỉ một số người Kinh sách tin tưởng Y trước khi xảy ra sự kiện về cái chết của Y. Và vào Ngày Phục Sinh, Y sẽ là nhân chứng đối chất lại với họ trước Allah.} (Chương 4 – Annisa’, câu 157 – 159).

Quả thật, Ngài đã bảo vệ Người và đưa Người lên ở nơi trên trời cao, rồi Người sẽ giáng thế trở lại vào thời gian cận ngày tận thế, Người lãnh đạo nhân loại theo giáo luật của Nabi Muhammad ﷺ, sau đó, Người chết đi và được chôn cất trong đất rồi Người sẽ trở ra từ đất giống như con cháu Adam khi được phục sinh, bởi Allah đã phán:{Từ đó (đất) TA đã tạo hóa ra các ngươi và TA sẽ hoàn các ngươi trở lại trong đó, rồi từ đó TA sẽ cho các ngươi trở ra một lần nữa} (Chương 20 – Taha, câu 55).

Người Muslim tin rằng Nabi Ysa (Jesus, Giêsu) là một trong các vị Thiên Sứ vĩ đại của Allah, nhưng Người không phải là Chúa, Người không bị giết cũng không hề bị đóng đinh trên cây thánh giá.




Đức tin rằng Muhammad ﷺ là vị Nabi và Thiên Sứ:



  • Chúng ta tinrằngMuhammadﷺlà người bề tôi của Allah và cũng là vị Thiên Sứ của Ngài, và Người là vị dẫn đầu những người thời đầu cũng như những người thời sau, Người là vị Nabi cuối cùng, sau Người không có một vị Nabi nào được cử phái đến nữa, Người đã hoàn tất sứ mạng truyền bá, duy trì sự thật, răn dạy cộng đồng và toàn tâm toàn lực chiến đấu vì chính nghĩa của Allah.
  • Và chúng ta tin những điều Người ﷺ thông tin, làm theo những điều Người sai bảo, tránh xa những điều Người nghiêm cấm, thờ phượng Allah theo đường lối của Người, chỉ noi gương theo Người, không theo bất cứ một ai khác Người. Allah, Đấng Tối Cao phán:{Quả thật, nơi Thiên Sứ của Allah có được một tấm gương tốt đẹp cho các ngươi noi theo, đối với những ai hy vọng điều tốt đẹp nơi Allah và ở Ngày Sau và những ai luôn tưởng nhớ đến Allah thật nhiều.} (Chương 33 – Al-‘Ahzab, câu 21).
  • Chúng ta phải đặt tình yêu của chúng ta dành cho Nabi ﷺ lên trên cả tình yêu của chúng ta dành cho cha mẹ, con cái và tất cả mọi người trong nhân loại, như Người ﷺ đã nói: “Không ai trong các ngươi có đức tin Iman hoàn thiện cho đến khi nào Ta là người mà y yêu thương hơn cả cha mẹ, con cái của y cũng như toàn thể nhân loại.” (Albukhari: 15, Muslim: 44). 
    Tình yêu chân thật là sự đi theo đường lối của Người, làm theo sự hướng dẫn của Người. Và niềm hạnh phúc đích thực cũng như sự được hướng dẫn trọn vẹn chỉ có được bằng sự tuân phục và vâng lời Người, như Allah đã phán: 
    {وَإِنْ تُطِيعُوهُ تَهْتَدُوا وَمَا عَلَى الرَّسُولِ إِلَّا الْبَلَاغُ الْمُبِين} (النور: 54).
    { ْVà nếu các ngươi vâng lệnh Y (Muhammad) thì sẽ được hướng dẫn đúng đường bởi vì nhiệm vụ của một sứ giả chỉ là công khai truyền đạt (Thông điệp của Allah).}
    (Chương 24 – Annur, câu 54).
  • Chúng ta phải tiếp nhận tất cả những gì mà Nabi ﷺ mang đến, phải thực hiện và chấp hành theo đường lối của Người, chúng ta phải tôn vinh và xem trọng sự chỉ đạo cũng như sự hướng dẫn của Người, như Allah Tối Cao phán:{Thề bởi Thượng Đế của Ngươi rằng chúng sẽ không tin tưởng cho đến khi nào chúng đề cử Ngươi đứng ra phân xử về điều mà chúng tranh chấp rồi chúng cảm thấy không uất ức trong lòng về quyết định mà Ngươi đã đưa ra và chúng hoàn toàn quy phục.} (Chương 4 – Annisa, câu 65).
  • Chúng ta phải tránh xa việc làm trái lệnh Người ﷺ bởi hành vi trái lệnh Người là nguyên nhân dẫn đến sự lệch lạc và nguy khốn cũng như bị trừng phạt đau đớn. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Bởi thế, hãy cảnh cáo những ai chống đối mệnh lệnh của Y (Thiên Sứ Muhammad) nên biết rằng làm như thế chúng sẽ gặp phải tai kiếp hoặc sẽ gặp phải một sự trừng phạt đau đớn} (Chương 24 – Annur, câu 63).



Đặc điểm bức Thông Điệp của Muhammad:


Đặc điểm bức Thông Điệp của Muhammad ﷺ đặc biệt vượt trội hơn các bức Thông điệp trước đó, tiêu biểu như:

  • Bức Thông Điệp của Muhammad ﷺ là bức Thông Điệp cuối cùng cho các bức Thông Điệp trước đó. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Muhammad không phải là người cha của một ai trong số đàn ông các ngươi, mà Y chính là Thiên Sứ của Allah và là vị Nabi cuối cùng trong các vị Nabi.} (Chương 33 – AlAhzab, câu 40).
  • Bức Thông Điệp của Muhammad ﷺ bôi xóa và thay thế cho các bức Thông Điệp trước. Bởi thế, Allah sẽ không chấp nhận bất cứ tôn giáo nào của một ai sau khi Ngài đã cử phái Nabi ﷺ đến trừ phi y đi theo Muhammad, và không một ai có thể đến được Thiên Đàng trừ phi y đi theo đường lối của Người ﷺ, và Người là vị Thiên Sứ cao quý nhất, cộng đồng tín đồ của Người là tốt đẹp nhất, và giáo luật của Người là hoản hảo nhất trong các giáo luật. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Và ai tìm kiếm một tôn giáo nào khác ngoài tôn giáo Islam thì tôn giáo đó của y sẽ không được chấp nhận và vào Ngày Sau y sẽ là đồng bọn của những người thua thiệt} (Chương 3 – Ali ‘Imran, câu 85). Nabi ﷺ nói: “Ta thề bởi Đấng mà linh hồn Muhammad nằm trong tay Ngài, bất cứ ai nghe đến Ta, dù người Do Thái hay Thiên Chúa rồi chết đi trong tình trạng không tin nơi những điều Ta mang đến thì y sẽ thuộc nhóm người của Hỏa Ngục” (Muslim: 153, Ahmad: 8609).
  • Bức Thông Điệp của Muhammad ﷺ là dành chung cho hai loài: Jinn và con người. Allah, Đấng Tối Cao phán kể về lời của Jinn:{Này hỡi dân chúng của ta, hãy đáp lại người mời gọi của Al - lah (Nabi Muhammad)} (Chương 46 – AlAhqaf, câu 31).{Và TA chỉ cử phái Ngươi (Muhammad) làm một người mang tin mừng và một người cảnh báo cho toàn nhân loại} (Chương 34 – Saba’, câu 28). Nabi ﷺ nói: “Ta được ban cho hơn các vị Nabi khác sáu hồng phúc: Ta được ban cho sự súc tích trong ngôn luận, sự trợ giúp làm kẻ thù hoảng sợ, được phép dùng chiến lợi phẩm, tất cả mọi nơi trên mặt đất đều sạch và đều có thể làm nơi cúi đầu quỳ lạy (Allah), Ta được cử đến cho toàn thể nhân loại, và Ta là vị Nabi cuối cùng” (Albukhari: 2815, Muslim: 523).




Trái quả của đức tin nơi các Thiên Sứ:


Đức tin nơi các Thiên Sứ có những trái quả to lớn, tiêu biểu:

1

Nhận thức được lòng thương xót của Allah cũng như sự quan tâm của Ngài đối với các bầy tôi của Ngài khi mà Ngài cử phái các vị Thiên Sứ đến với họ để hướng dẫn họ đến với con đường đúng đắn, giảng giải cho họ cách thức thờ phượng Allah, bởi lẽ trí tuệ của con người không đủ để ý thức được điều đó. Allah phán về Nabi Muhammad ﷺ của chúng ta: {Và TA (Allah) gửi Ngươi (Muhammad) đến cốt chỉ để mang đến hồng phúc cho toàn nhân loại.} (Chương 21 – Al-Ambiya’, câu 107).

2

Tri ân Allah, Đấng Tối Cao về những ân huệ vĩ đại này.

3

Yêu thương các vị Thiên Sứ, tôn kính và ca ngợi họ bởi họ đã thiết lập sự thờ phượng Allah, truyền bá bức Thông Điệp của Ngài và răn dạy các bầy tôi của Ngài.

4

Đi theo bức Thông Điệp mà các vị Thiên Sứ mang đến từ nơi Allah và đó chính là thờ phượng một mình Allah duy nhất, không tổ hợp với Ngài một thần linh ngang vai, qua đó, người có đức tin đạt được điều tốt lành, sự hướng dẫn và hạnh phúc ở hai cõi.{Ai theo chỉ đạo của TA thì sẽ không lầm lạc cũng không khổ sở * Ngược lại, ai tránh xa thông điệp nhắc nhở của TA thì chắc chắn sẽ sống một cuộc đời eo hẹp (không an tâm và khổ sở) và vào Ngày Phục sinh TA sẽ phục sinh y trở lại mù lòa.} (Chương 20 – Taha, câu 123, 124).


Thánh đường Al-Aqsa có một vị trí trong lòng của những người Muslim, nó là Masjid thứ hai được xậy dựng trên trái đất sau Masjid Al-Haram – Makkah, và quả thật Thiên Sứ của Allah ﷺ và các vị Nabi còn lại đã từng dâng lễ nguyện Salah nơi đó.


Đức tin nơi Ngày Sau



Ý nghĩa của đức tin nơi Ngày Sau:



Niềm tin kiên định rằng Allah sẽ phục sinh nhân loại từ cõi mộ, rồi Ngài sẽ phân xử và thưởng phạt cho mọi hành động và việc làm của họ, cho tới khi những người của Thiên Đàng đi vào chỗ ở của họ và những người của Hỏa Ngục đi vào nơi ở của họ.

Đức tin nơi Ngày Sau là một trong các trụ cột của đức tin Iman, bởi thế, đức tin Iman sẽ không có giá trị nếu không có nó, Allah, Đấng Tối Cao phán:{Mà sự ngoan đạo là việc ai tin tưởng nơi Allah và nơi Ngày Sau} (Chương 2 – Albaqarah, câu 177).



Tại sao Qur’an lại xác nhận đức tin nơi Ngày Sau?



Qur’an xác nhận đức tin nơi Ngày Sau, lưu ý về điều này vào mỗi lúc thích hợp, và Nó khẳng định Ngày Sau chắc chắn xảy ra với nhiều phong cách khác nhau của ngôn từ Ả rập, và đức tin nơi Ngày Sau và đức tin nơi Allah thường được liên kết cùng nhau trong nhiều câu Kinh.Và điều đó là bởi vì đức tin Iman nơi Ngày Sau là kết quả chắc chắn của đức tin nơi Allah và sự công bằng của Ngài, làm rõ điều đó:

Quả thật, Allah không bất công và Ngài không bỏ mặc những người bất công một cách không thanh toán và trừng phạt cũng như Ngài không bỏ mặc những ai bị đối xử bất công một cách vô lý, Ngài cũng không bỏ mặc những người làm tốt một cách vô thưởng, mà Ngài sẽ ban thưởng cho tất cả những ai đáng được ban thưởng. Chúng ta thấy trên cõi thế gian này, có những người sống chết một cách bất công và tội lỗi nhưng không bị trừng phạt, và cũng có những người bị đối xử bất công thì cũng không thể đòi lại công lý cho bản thân, ý nghĩa đó là sao ? Ý nghĩa đó chính là phải có một cuộc sống khác với cuộc sống mà chúng ta đang hiện sống, và nơi đó Ngài sẽ trả lại công bằng cho tất cả mọi người, Ngài sẽ ban thưởng xứng đáng cho người làm tốt và trừng trị nghiêm khắc đối với kẻ làm chuyện xấu và tội lỗi; chắc chắn Allah không chấp nhận sự bất công!

Islam dẫn chúng ta tránh xa khỏi Hỏa Ngục bằng việc cư xử tốt với người khác, dù điều tốt đó chỉ là việc bố thí nửa quả chà là khô.



Đức tin Iman nơi Ngày Sau mang những ý nghĩa gì?



Đức tin Iman của người Muslim nơi Ngày Sau mang nhiều ý nghĩa, tiêu biểu:

1

Tin vào sự phục sinh và triệu tập: đó là sự làm cho các thi thể đã chết sống lại và trở dậy từ cõi mộ, các linh hồn được hoàn trả lại vào các thể xác, tất cả nhân loại sẽ phải đứng trình diện trước Thượng Đế của vũ trụ và muôn loài, tất cả được triệu tập tại một nơi duy nhất trong bộ dạng trần truồng giống như sự tạo hóa lần đầu.

Đức tin vào sự phục sinh là một trong những điều được chứng minh bởi Qur’an, Sunnah, trí tuệ và bản chất tự nhiên lành mạnh. Bởi thế, chúng ta tin một cách kiên định rằng Allah sẽ phục sinh chúng ta từ cõi mộ, trả linh hồn về lại với thể xác và tất cả nhân loại sẽ trình diện trước Thượng Đế của vũ trụ và muôn loài.

Allah, Đấng Tối Cao phán:{Rồi sau đó, chắc chắn các ngươi sẽ chết. Rồi vào Ngày Phục sinh các ngươi sẽ được cho sống lại} (Chương 23 - AlMu’minu-n, câu 15, 16).

Và quả thật, tất cả các Thiên Kinh đều thống nhất với nhau về điều này, và đấy chính là ý nghĩa rằng Ngài sẽ bắt các tạo vật của Ngài phải quay trở về với Ngài để Ngài thưởng phạt công minh về những hành vi và việc làm của họ. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Phải chăng các ngươi nghĩ rằng TA đã tạo hóa các ngươi chỉ để vui chơi phù phiếm và các ngươi sẽ không trở lại gặp TA ư?} (Chương 23 – AlMu’minun, câu 115).


Một số bằng chứng khẳng định sự phục sinh từ Qur’an:

  • Quả thật, chính Allah, Đấng Tối Cao đã khởi tạo hóa con người và nếu Ngài đã tạo được con người lần đầu thì việc Ngài tái tạo lại chẳng khó khăn gì. Ngài phán: {Và Ngài là Đấng khởi sự việc tạo hóa rồi tái lập nó và điều đó rất dễ dàng đối với Ngài.} (Chương 30 – Arrum, câu 27). Và Ngài phán bảo phải đáp lại những ai phủ nhận việc Ngài phục hồi lại những khúc xương sau khi nó đã rã mục: {Hãy bảo chúng (hỡi Muhammad!): “Đấng đã tạo hóa chúng lúc ban đầu sẽ phục sinh chúng trở lại, và Ngài am tường tất cả mọi sự tạo hóa.” } (Chương 36 – Yasin, câu 79)
  • Mảnh đất khô cằn và chết cứng, không một bóng cây cỏ, thế rồi Ngài ban mưa xuống làm cho nó tươi xanh trở lại, các sinh vật sinh sôi nảy nở. Và Đấng toàn năng trong việc làm cho mảnh đất sống lại sau khi nó đã chết khô thì dĩ nhiên Ngài toàn khả năng làm các thi thể chết sống lại. Allah, Đấng Tối Cao phán:{Và TA (Allah) đã ban nước mưa đầy ân phúc từ trên trời xuống để TA dùng làm mọc ra vườn tược và trái hạt vào mùa gặt. Và cây chà là cao lớn đâm ra trái từng chùm lủng lẳng, chồng lên nhau; làm lương thực cho bầy tôi (của Allah). Và TA dùng nó để làm sống lại một mảnh đất đã chết khô. Và việc phục sinh sẽ giống như thế.} (Chương 50 – Qaf, câu 9 -11).
  • Tất cả mọi trí tuệ đều biết rằng ai có khả năng trên những điều vĩ đại và to lớn thì đối với những điều nhỏ hơn, tầm thường hơn y càng thừa sức và thừa khả năng hơn. Allah, Đấng Tối Cao quả thật đã tạo ra vũ trụ với các tầng trời và trái đất bao la và vĩ đại, sự bao la và vĩ đại của vũ trụ khiến loài người phải kinh ngạc, và nếu Ngài toàn năng trên những điều vĩ đại như thế thì việc làm sống lại các khúc xương đã rã mục thì chẳng đáng là gì đối với Ngài cả, Ngài phán:{Há Đấng đã tạo hóa các tầng trời và trái đất không có khả năng tạo hóa được những cái giống như họ hay sao? Chắc chắn, Ngài là Đấng Tạo Hóa, Đấng Toàn Tri} (Chương 36 – Ysin, câu 81).



2

Đức tin Iman nơi sự thanh toán và chiếc cân công lý: Allah sẽ thanh toán các tạo vật của Ngài về các việc làm và hành vi mà họ đã làm trên thế gian, người nào là cư dân của Tawhid, tuân lệnh Allah và Thiên Sứ của Ngài thì sự thanh toán sẽ đơn giản, còn người nào thuộc cư dân thờ đa thần và tội lỗi thì sự thanh toán sẽ rất khó khăn.

Và các việc làm, các hành vi sẽ được cân trên chiếc cân vĩ đại, các việc làm thiện tốt sẽ được đặt trên một bên của chiếc cân và các việc làm xấu, tội lỗi được đặt trên bên kia của chiếc cân, người nào có việc làm thiện tốt nặng hơn các việc làm xấu thì y sẽ là người của Thiên Đàng, còn người nào mà việc làm xấu, tội lỗi của y nặng hơn việc làm thiện tốt của y thì sẽ là cư dân nơi Hỏa Ngục, và Thượng Đế của ngươi không bất công với bất cứ một ai.

Allah, Đấng Tối Cao phán:{Và TA đã đặt những chiếc cân công minh cho Ngày Phán xét, bởi thế, không một linh hồn nào bị bất công bất cứ một điều gì, và cho dù điều gì đó có nhỏ bằng hạt bụi đi chăng nữa cũng sẽ được TA mang ra phán xét. Và một mình TA thanh toán là quá đủ!} (Chương 21 – Al-Ambiya, câu 47).

3

Thiên Đàng và Hỏa Ngục: Thiên Đàng là nơi của sự hạnh phúc bất tận trường tồn, Allah chuẩn bị nơi đó làm phần thưởng cho những người có đức tin ngoan đạo, những người chỉ tuân lệnh Allah và Thiên Sứ của Ngài. Ở nơi Thiên Đàng, có tất cả mọi lạc thú và niềm vui để con người tận hưởng khoái lạc.

Allah, Đấng Tối Cao kêu gọi các bầy tôi của Ngài hãy nhanh chân trong việc tuân lệnh Ngài và hãy nhanh chân đi vào Thiên Đàng của Ngài, nơi mà khoảng rộng của nó bằng trời đất, Ngài phán: {Và các ngươi hãy nhanh chân đến với sự Tha thứ nơi Thượng Đế của các ngươi và hãy nhanh chân đến Thiên Đàng nơi mà khoảng rộng của nó bao la bằng trời đất, được chuẩn bị cho những người ngoan đạo.} (Chương 3 – Ali-Imran, câu 133).

Và Hỏa Ngục là nơi của sự trừng phạt đầy khổ ải đời đời kiếp kiếp, Allah đã chuẩn bị nơi đó để trừng trị những kẻ vô đức tin, những kẻ đã phủ nhận Allah và bất tuân Thiên Sứ của Ngài. Và trong Hỏa Ngục có nhiều loại cực hình, nhiều dạng đày đọa vô cùng đau đớn và khắc nghiệt chưa từng có trên thế gian.

Allah, Đấng Tối Cao đã cảnh báo các bầy tôi của Ngài về Hỏa Ngục, nơi mà Ngài chuẩn bị dành cho những kẻ vô đức tin, Ngài phán: {Các ngươi hãy sợ Hỏa Ngục, nơi mà chất đốt của nó là con người và đá (bụt tượng), nơi mà TA (Allah) đã chuẩn bị dành cho những người vô đức tin.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 24).

Lạy Allah, quả thật, bầy tôi cầu xin Ngài Thiên Đàng và những gì làm cho bầy tôi đến gần với nó từ lời nói và hành động; và bầy tôi xin Ngài cứu rỗi bầy tôi khỏi Hỏa Ngục cũng như những gì khiến bầy tôi đến gần với nó từ lời nói và hành động.

4

Sự trừng phạt và sự yên nghỉ nơi cõi mộ: Chúng ta tin rằng cái chết là sự thật. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Hãy bảo (Muhammad!): “Thần chết, vị phụ trách các người, sẽ bắt hồn của các người rồi các người sẽ được đưa về gặp Thượng Đế của các người trở lại.”} (Chương 32 – Al-Sajdah, câu 11).

Và cái chết là điều được nhìn thấy không có một sự nghi ngờ nào cả, và chúng ta tin rằng mọi người, những ai chết hoặc bị giết bởi bất cứ nguyên nhân gì đều là đến với cái chết, và cái chết được qui định bởi thời hạn của nó, không ai có quyền năng điều chỉnh nó sớm hơn hay trì hoãn nó trễ hơn dù chỉ là một khoảnh khắc. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Và mỗi một cộng đồng đều có một thời hạn ấn định; bởi thế, khi thời hạn đã hết, họ sẽ không thể trì hoãn một khoảnh khắc nào và cũng không thể ra đi sớm hơn.} (Chương 7 – Al’Araf, câu 34).

• Và ai chết đi tức là y đã chuyển đến cõi Đời Sau.

• Và quả thật, có rất nhiều Hadith xác thực từ Thiên Sứ của Allah ﷺ khẳng định về sự trừng phạt ở cõi mộ đối với những người vô đức tin và những người làm điều tội lỗi cũng như khẳng định về sự yên nghỉ thanh thản đối với những người có đức tin ngoan đạo. Chúng ta tin vào điều này nhưng không tra cứu dò hỏi cụ thể sự việc thế nào, bởi lẽ trí tuệ của con người không có khả năng nhận thức bản chất thực sự của nó như thế nào vì nó thuộc thế giới vô hình giống như Thiên Đàng và Hỏa Ngục chứ không phải là những điều của thế giới hữu hình, hơn nữa, trí tuệ của con người chỉ có khả năng cảm nhận và ý thức được sự vật dựa trên sự so sánh, đo lường, suy luận từ những qui luật, những hiện tượng tồn tại trong thế giới hữu hình (thế giới mà trong đó mọi sự vật được cảm nhận bằng các giác quan: thấy, nghe, ngửi, nếm, sờ chạm, ..).

• Tương tự, các hoàn cảnh và tình trạng của cõi mộ là những điều vô hình không thể được cảm nhận bằng các giác quan, và nếu như nó được cảm nhận bằng các giác quan thì lúc bấy giờ đức tin vào cõi vô hình là điều vô nghĩa, giá trị của việc gánh chịu trách nhiệm sẽ mất đi và chắc chắn con người sẽ hoảng sợ không dám chôn cất nhau nữa, như Thiên Sứ của Allah ﷺ có nói: “Nếu không sợ các người hoảng sợ để rồi các người không đám chôn cất cho nhau nữa thì chắc chắn Ta đã cầu xin Allah để các người nghe thấy sự trừng phạt nơi cõi mộ” (Muslim: 2868, Annasa-i: 2058).



Trái quả của đức tin nơi Ngày Sau:

1

Đức tin nơi Ngày Sau có tác động rất lớn đến việc hướng con người đến những điều, những việc làm thiện tốt và lòng kính sợ Allah, tránh xa lòng ích kỷ hẹp hỏi và thích phô trương không thành tâm.

Chính vì lẽ này nên Allah thường liên kết đức tin nơi Ngày Sau với việc làm thiện tốt và ngoan đạo trong khá nhiều câu Kinh, chẳng hạn như lời phán của Ngài: {Chỉ ai tin nơi Allah và Ngày Phán xử cuối cùng và năng dâng lễ nguyện Salah và đóng Zakah} (Chương 9 – Attawbah, câu 18). {Và những ai tin nơi Ngày Sau sẽ tin Nó (Qur’an) và gìn giữ lễ nguyện Salah của họ.} (Chương 6 – Al-An’am, câu 92).

2

Lưu ý và cảnh tỉnh những người xao lãng, chỉ biết bận rộn, vui chơi với cuộc sống trần gian mà quên đi sự tuân lệnh Allah, quên đi thời gian quí báu trong việc tích lũy phúc đức cho cuộc sống thực sự ở Đời Sau trong khi cuộc sống trần gian chỉ là tạm bợ và ngắn ngủi còn cuộc sống Đời Sau mới là cõi trường tồn vĩnh hằng.

Và khi Allah đã ca ngợi các vị Thiên Sứ trong Qur’an cũng như đề cập đến các việc làm đáng được tuyên dương và khen ngợi của họ bởi sự nỗ lực và hết lòng của họ thì Ngài phán: {Quả thật, TA đã làm cho họ luôn hết lòng nhớ đến Ngôi nhà (ở Ngày sau).} (Chương 38 – Sad, câu 46).Có nghĩa là nguyên nhân khiến họ đã nỗ lực và hết lòng tuân lệnh và làm việc thiện tốt nên Allah đã làm cho con tim của họ luôn nhớ đến cuộc sống Đời Sau.

Và khi một số người Muslim cảm thấy nặng nề trong việc phục tùng mệnh lệnh của Allah và Thiên Sứ của Ngài thì Ngài đã phán lưu ý họ:{Phải chăng các ngươi hài lòng với đời sống trần tục này hơn cuộc sống Đời Sau ư? Quả thật, sự hưởng lạc ở đời sống trần gian này chỉ là ít ỏi so với cuộc sống Đời Sau.} (Chương 9 – Attawbah, câu 38).

Khi con người tin nơi Ngày Sau thì y sẽ kiên định trong tim rằng tất cả mọi thứ tốt đẹp và mọi sự hưởng thụ trong cõi trần gian không thể so bì được với những thứ tốt đẹp và phúc lành ở Đời Sau; tương tự, mọi hình phạt trên cõi trần không thể so bì được với các hình phạt ở cõi Đời Sau.

3

Con người vẫn luôn cảm thấy thanh thản và an lòng khi bị mất mát phần phúc nào đó, khi nào y mất đi một thứ gì đó trong cuộc sống trần gian thì y không vì quá đau buồn mà tuyệt vọng rồi tự giết bản thân mình, ngược lại, y càng trở nên nỗ lực và phấn đấu bởi vì y tin một cách kiên định rằng Allah sẽ không làm mất đi ân phước từ các việc làm thiện tốt. Và khi y nhận thức được rằng cho dù y bị đối xử bất công hoặc bị lừa gạt một điều gì đó nhỏ như hạt bụi thì Ngày Phán Xét y vẫn được trả lại một cách công bằng thì làm sao y lại lo lắng, lại buồn đau với những gì đã mất ở cõi tạm bợ này, làm sao y lại quá buồn đau và tuyệt vọng khi mà y biết chắc chắn rằng vị sẽ đứng ra phân xử ở Đời Sau là Đấng tuyệt đối công bằng?



Đức tin nơi sự tiền định



Ý nghĩa đức tin nơi sự tiền định:



Đó là niềm tin kiên định rằng tất cả mọi điều xấu và tốt đều do sự định đoạt và an bài của Allah, Ngài muốn làm gì tùy ý Ngài, tất cả mọi thứ, mọi sự vât, mọi sự việc và mọi hiện tượng đều hình thành và diễn ra theo ý chỉ của Ngài, không có bất cứ điều gì nằm ngoài ý muốn của Ngài, và không có một thứ gì trong vũ trụ càn khôn này nằm ngoài sự an bài của Ngài, tất cả mọi thứ chỉ diễn ra và hình thành theo sự điều hành và chế ngự của Ngài. Nhưng song song với điều đó, Ngài lại ra lệnh cho các bầy tôi của Ngài cũng như nghiêm cấm họ và ban cho họ quyền tự do lựa chọn hành động của riêng mình chứ Ngài không cưỡng ép họ làm theo ý của Ngài, và kết quả hành động của họ sẽ xảy ra tùy theo khả năng và ý muốn của họ trong kiến thức của Ngài, và Allah đã tạo ra họ và tạo ra khả năng của họ, Ngài hướng dẫn ai Ngài muốn bởi lòng nhân từ của Ngài và Ngài làm lệch lạc ai Ngài muốn theo sự sáng suốt và anh minh của Ngài, không ai có quyền tra hỏi Ngài làm gì mà ngược lại tất cả tạo vật sẽ bị Ngài hạch hỏi và thẩm xét.


Và đức tin Iman nơi sự tiền định của Allah, Đấng Tối Cao là một trong các trụ cột của đức tin Iman, như Thiên Sứ của Allah ﷺ đã trả lời khi được đại Thiên Thần Jibril hỏi về đức tin Iman: “Ngươi phải tin nơi Allah, nơi các Thiên Thần của Ngài, nới các Kinh Sách của Ngài, nơi các vị Thiên Sứ của Ngài, nơi Ngày Sau và nơi sự tiền định tốt xấu” (Muslim).



Đức tin nơi sự tiền định gồm những điều gì?


Đức tin Iman nơi sự tiền định gồm bốn điều:

  • Tin rằng Allah, Đấng Tối Cao biết và am tường hết mọi sự vật, sự việc, mọi hiện tượng một cách tổng thể và chi tiết, rằng Ngài biết tất cả mọi tạo vật của Ngài trước khi Ngài tạo ra họ, Ngài biết bổng lộc của họ, tuổi đời của họ, lời nói của họ, việc làm của họ, tất cả mọi cử động, mọi tĩnh lặng của họ, và mọi điều bí mật thầm kín cũng như mọi điều công khai của họ, và Ngài biết ai trong số họ là những người của Thiên Đàng và ai trong số họ là những người của Hỏa Ngục. Allah, Đấng Tối Cao phán: {Ngài là Allah, Đấng mà ngoài Ngài không có một Thượng Đế nào khác, Ngài là Đấng biết điều vô hình và điều hữu hình} (Chương 59 – Al- Hashr, câu 22).
  • Tin rằng Ngài đã cho ghi tất cả mọi thứ trước khi Ngài tạo ra chúng trong Quyển Kinh Lưu Trữ Lawhul-Mahfuzh (hay còn gọi là Quyển Kinh Mẹ). Bằng chứng cho điều này là lời phán của Allah, Đấng Tối Cao:{Không một tai họa nào rơi xuống trái đất hoặc nhằm vào bản thân các ngươi mà lại không được ghi chép trong Quyển Sổ Định Mệnh trước khi TA (Allah) thể hiện nó. Quả thật, điều đó rất đơn giản đối với Allah.} (Chương 57 – Al-Hadid, câu 22).
  • Tin rằng một khi Allah muốn thì không một thứ gì có thể cưỡng lại, và quyền năng của Ngài không bất lực trước bất cứ điều gì. Bởi thế, tất cả mọi sự việc xảy ra đều nằm trong ý muốn của Allah, những gì Ngài muốn sẽ thành và những gì Ngài không muốn sẽ không thành. Allah, Đấng Tối Cao phán:{Và những điều các ngươi muốn sẽ không thể xảy ra trừ phi đó là những điều Allah, Đấng Chủ Tể của vũ trụ và muôn loài muốn.} (Chương 81 – Al-Takwir, câu 29).
  • Tin rằng Allah là Đấng duy nhất tạo hóa ra mọi thứ, tất cả mọi thứ khác Ngài đều là tạo vật của Ngài, và Ngài là Đấng Toàn Năng trên mọi thứ. Allah, Đấng Tối Cao phán:{Và Ngài (Allah) đã tạo hóa tất cả mọi vạn vật và Ngài đã định đoạt mỗi vật theo đúng mức lượng của nó.} (Chương 25 – Al-Furqan, câu 2).



Con người có quyền tự do lựa chọn, có khả năng và ý muốn riêng của mình:



Đức tin nơi sự tiền định không phủ định ý muốn của người bề tôi trong việc lựa chọn hành động của bản thân, và y có khả năng cho hành động đó, bởi bằng chứng giáo lý Islam đã khẳng định điều đó.

Quả thật, Allah, Đấng Tối Cao phán về ý muốn của người bề tôi:{Bởi thế, người nào muốn, hãy chọn lấy một chỗ ngụ với Thượng Đế của y.} (Chương 78 – Annaba’, câu 39).

Allah, Đấng Tối Cao phán về khả năng của người bề tôi:{Allah không bắt một linh hồn nào gánh vác trách nhiệm quá khả năng của nó. Nó sẽ hưởng phúc về điều tốt mà nó đã làm và sẽ chịu phạt về tội mà nó đã gây ra. } (Chương 2 – Albaqarah, câu 286).

Còn đối với bằng chứng thực tế thì quả thật mỗi một con người đều biết rằng y có ý muốn và khả năng, y có quyền lựa chọn làm hay không làm tùy ý muốn của y, y phân biệt được giữa những điều có thể xảy ra bởi ý muốn của y như đi bộ chẳng hạn và giữa những điều xảy ra không nằm trong ý muốn của y chẳng hạn như sự run hay sự rùng mình và sự té ngã một cách đột ngột; tuy nhiên, ý muốn và khả năng của người bề tôi chỉ được hình thành trong ý muốn và khả năng của Allah, như Ngài đã phán:{Cho ai trong số các ngươi muốn đi đúng đường * Và những điều các ngươi muốn sẽ không thể xảy ra trừ phi đó là những điều Allah, Đấng Chủ Tể của vũ trụ và muôn loài muốn.} (Chương 81 – Al-Takwir, câu 28,  Ngài đã khẳng định ý muốn của con người, rồi sau đó, Ngài xác nhận nó nằm trong ý muốn của Ngài, bởi vì tất cả vũ trụ càn khôn này đều nằm trong sự điều hành của Allah, Đấng Tối Cao. Do đó, không có bất cứ điều gì hay vật gì nằm trong sự kiểm soát và điều hành của Ngài lại không nằm trong kiến thức và ý muốn của Ngài.

{Quả thật, TA (Allah) đã hướng dẫn cho y (con người) một con đường, hoặc y sẽ là người biết ơn hoặc sẽ là người bội ơn} (Chương 76 – Al-Insan, câu 3).



Ngụy biện hay đổ thừa cho sự tiền định:



Khả năng và quyền lựa chọn của con người là những điều chói buộc y phải chịu trách nhiệm với mệnh lệnh và sự cấm đoán, người làm tốt theo sự lựa chọn của y bởi con đường hướng dẫn sẽ được ban thưởng còn người làm việc xấu và tội lỗi theo sự lựa chọn của y bởi con đường lầm lạc sẽ phải bị trừng phạt.

Và Allah, Đấng Tối Cao không hề bắt chúng ta phải gánh vác những gì quá sức lực và khả năng của chúng ta, cũng như Ngài không chấp nhận một ai từ bỏ sự thờ phượng và phục tùng Ngài rồi đổ thừa cho sự tiền định để biện minh cho hành vi bất tuân của mình.

Hơn nữa, con người trước khi làm điều tội lỗi và trái lệnh Allah thì y không hề biết được kiến thức và sự tiền định của Ngài như thế nào? Vả lại, Allah đã ban cho y khả năng và quyền tự do lựa chọn, đồng thời Ngài cũng đã trình bày rõ cho y những con đường tốt và xấu. Bởi thế, nếu y bất tuân Ngài thì đó là sự lựa chọn của y trong khi y được khuyến khích phục tùng Ngài, cho nên cuối cùng y bị trừng phạt là do sự lựa chọn của riêng bản thân y.

Nếu có một người xâm hại đến bạn hoặc cướp đoạt tài sản của bạn rồi hắn ta ngụy biện rằng đó là do sự tiền định đã sắp đặt và an bài cho hắn phải làm thế thì chắc chắn bạn sẽ không chấp nhận sự biện minh đó của hắn, bạn sẽ cố giành lại công bằng của mình cũng như sẽ đáp trả những gì hắn gây ra cho bạn vì quả thật hành động của hắn là do chủ ý của hắn ..


Trái quả của đức tin nơi sự tiền định:


Đức tin nơi sự tiền định mang lại trái quả rất lớn trong cuộc sống của con người, tiêu biểu:

1

Sự tiền định là động lực rất lớn để thúc đẩy sự nỗ lực và phấn đấu trong việc tìm kiếm sự hài lòng của Allah ở cõi trần gian.

Người có đức tin được lệnh phải tìm lấy các nguyên nhân đồng thời phải phó thác cho Allah, Đấng Tối Cao, tuy nhiên, y phải tin rằng các nguyên nhân không mang lại kết quả trừ phi có sự cho phép của Allah vì Ngài là Đấng đã tạo hóa các nguyên nhân và cũng là Đấng đã tạo ra các kết quả. Nabi ﷺ nói: “Hãy nỗ lực trên những điều mang lại điều hữu ích cho ngươi, và hãy cầu xin Allah giúp đỡ, chớ đừng yếu đuối, và nếu có một điều gì không mong muốn xảy đến cho ngươi thì ngươi chớ đừng nói ‘Phải chỉ tôi làm thế này thì sự việc đã thế này’ mà hãy nói: ‘Allah đã an bài và Ngài muốn làm gì tùy ý Ngài’ bởi vì từ ‘phải chi, giá như’ sẽ mở cửa cho hành vi của Shaytan” (Muslim 2664).

2

Rằng con người sẽ ý thức được khả năng của bản thân, rồi y sẽ không tự cao tự đại cũng như không dám bội ơn vì y yếu đuối và bất lực trước những gì đã được an bài. Và lúc bấy giờ con người sẽ khẳng định mình yếu kém và luôn cần đến Thượng Đế Tối Cao của y.

Khi con người gặp phải điều tốt lành thì y thường bội ơn, còn khi gặp phải chuyện không may thì hoảng sợ và đau buồn ngoại trừ những người có đức tin nơi sự tiền định, bởi vì họ biết rõ rằng mọi điều xảy ra đều là do sự sắp đặt của Allah, kiến thức của Ngài luôn đi trước tất cả mọi sự việc.

3

Nó giúp loại bỏ lòng ganh tị và đố kỵ. Do đó, người có đức tin không ganh tị với mọi người về những điều tốt lành và ân phúc mà Allah đã ban cho họ vì y biết rằng chính Allah là Đấng đã ban bổng lộc và định đoạt cho họ và y cũng biết rằng nếu y ganh tị với người khác thì thật ra y đang chống đối sự an bài và định đoạt của Allah.

4

Đức tin nơi sự tiền định làm cho con tim trở nên can đảm và gan dạ khi đối mặt với hoạn nạn và hiểm nguy, giúp tinh thần luôn cương nghị bởi vì con tim luôn kiên định rằng tính mạng, bổng lộc đều đã được an bài và định sẵn và tất cả mọi con người sẽ không gặp phải một điều gì trừ phi đó là sự tiền định đã được định sẵn cho y.

5

Đức tin nơi sự tiền định gieo trong tâm hồn của người có đức tin những cây trồng của đức tin Iman, y sẽ luôn cầu xin sự phù hộ của Allah, luôn phó thác cho Ngài đồng thời tìm các nguyên nhân, và y luôn tìm đến Thượng Đế của y và mong mỏi sự sự giúp đỡ và che chở.

6

Đức tin nơi sự tiền định làm cho tâm hôn và tinh thần thanh thản và an bình, bởi vì người có đức tin biết rằng những gì được an bài xảy đến với y là không thể tránh khỏi còn những gì không được an bài cho y thì không xảy đến với y.